Chương 19: (Vô Đề)

Buổi tối sau khi trở lại ký túc xá, Dương Thụ Lâm vội hỏi Trần Thính:

"Thính Thính, hồi nhỏ mày với Bùi Dĩ Nghiêu đã gặp nhau chưa? Không phải mày bảo quan hệ hai nhà tốt lắm à, chắc mày phải gặp cậu ta rồi chứ."

Trần Thính sửng sốt, cậu chưa từng nghĩ đến chuyện này. Nhưng mà Dương Thụ Lâm nói có lý, Bùi gia ra nước ngoài lúc cậu học nhà trẻ, có khi đã gặp Bùi Dĩ Nghiêu rồi.

Chuyện hồi nhỏ, có thể đã quên mất.

Nghĩ vậy, cậu quyết định gửi tin nhắn cho mẹ chứng thực.

Thuyền đầy trăng: Con bảo khi còn nhỏ hả, đương nhiên hai đứa từng gặp nhau rồi. Không chỉ gặp thôi đâu, hai đứa còn sinh cùng một bệnh viện, chắc con quên rồi, nhà dì Nguyễn không phải người thành phố N, lúc ấy nhà hai chúng ta chỉ cách nhau mấy trăm mét.

Đông Hồ Cua Vương: Con quên cả rồi.

Thuyền đầy trăng: Con đó.

Thuyền đầy trăng: Con còn bế cả A Nghiêu, hay lại quên nốt?

Đông Hồ Cua Vương: Bế ấy ạ????

Trần Thính nhìn tin nhắn, nghĩ tới dáng người cao lớn bây giờ của Bùi Dĩ Nghiêu, không khỏi thấy xấu hổ.

Thuyền đầy trăng: Lúc ấy con tự cho mình là anh lớn, muốn đi bế người ta, cũng chẳng xem tay chân mình nhỏ, cuối cùng quăng thằng bé ngã trên cỏ.

Thuyền đầy trăng: A Nghiêu không khóc thì thôi, con còn khóc.

Thuyền đầy trăng: Khóc tới nỗi bờ sông bên kia cũng nghe thấy.

Đông Hồ Cua Vương: ………………

Trần Thính rất muốn cầu xin mẹ đừng nói nữa, nhưng máy hát đã mở thì làm gì có chuyện dễ dàng tắt đi, đặc biệt là khi mẹ đây đang kể lại những chuyện ngu xuẩn của thằng con hồi còn bé.

Thuyền đầy trăng: A Nghiêu nhỏ hơn con mà đã biết bơi rồi, con thì sao, bám vào phao rồi còn chẳng bơi được như nó.

Thuyền đầy trăng: Lúc dì Nguyễn ra nước ngoài, con mỗi ngày "Em trai ơi", "Em trai à", vác cái phao muốn đi tìm thằng bé, thế mà giờ lại quên hết không nhớ một cái gì, có thấy tự xấu hổ không hả.

Thuyền đầy trăng: Thế chắc vẫn nhớ rõ chuyện hồi học ở nhà trẻ chứ hử? A Nghiêu thấy con không chơi cùng nó, lôi kéo con không buông tay, còn đòi theo con đi học, cô giáo đành phải lấy cái ghế nhỏ đặt bên cạnh con cho thằng bé ngồi, mọi người ở đó đều cười trộm. Mẹ với dì Nguyễn đứng ngoài cửa sổ nhìn thấy hết.

Đông Hồ Cua Vương: Con không nhớ rõ!

Trần Thính cái gì cũng không nhớ, lúc ấy cậu mới học nhà trẻ, sau đó trong nhà xảy ra chuyện. Ba cậu đột ngột qua đời, trong nhà thay đổi rất nhiều, mất rất nhiều thời gian cậu mới có thể chấp nhận được hiện thực, nào còn nhớ rõ người nào đó ở nước ngoài xa xôi.

Nhiều năm cứ thế trôi đi, chắc cũng chỉ có mẹ cậu và dì Nguyễn giữ nguyên tình nghĩa gắn bó từ nhỏ cùng nhau lớn lên.

Bảy tuổi, với Trần Thính mà nói là một đường ranh giới. Chuyện trước bảy tuổi đã gặp người nào, cậu không nhớ nổi.

Chờ mẹ Trần lải nhải xong, Trần Thính nằm trên giường cố gắng nhớ lại chuyện cũ, nhưng vẫn không tài nào nhớ ra. Bùi Dĩ Nghiêu có làm mặt lạnh từ bé không nhỉ?

Ài, không thể nào, hắn mới mấy tuổi, chắc chắn là mềm như bông.

Nhưng Bùi Dĩ Nghiêu mềm như bông trông thế nào nhỉ?

Trần Thính chìm vào giấc ngủ, trong mơ cậu biến thành một con cua lớn, càng lớn múa may, hoành hành ngang ngược ở con kênh nơi hương dã. Đi theo sau là một con cua nhỏ, không ngừng phun bong bóng.

Cua lớn nói với cua nhỏ: Đi theo ta sẽ có kẹo cao su ăn.

Vì thế, một lớn một nhỏ vượt qua đồng ruộng, leo qua núi đồi, đón gió đêm cùng hoàng hôn để đến bờ sông Trường Giang.

Cua lớn vẫn là cua lớn, hoành hành ngang ngược, còn phun bong bóng. Nhưng trải qua bao nhiêu sóng gió, cua nhỏ bắt đầu lớn lên, nó càng lúc càng to, biến thành một con cua mai xanh bụng trắng — siêu to siêu khổng lồ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!