Chương 18: (Vô Đề)

Trần Thính không biết vì sao Bùi Dĩ Nghiêu lại không vui, tuy ngoài mặt vẫn lạnh như thường ngày, nhưng Trần Thính nhận thấy hắn đang giận.

Đợi Cao Đạc rời đi, hắn từ chối lời mời cơm của Hứa Nhất Minh, đèo Trần Thính về thẳng nhà.

Trên đường về, Trần Thính vẫn ngồi yên sau như trước, gió thổi vi vu bên tai, trong lòng suy đoán nguyên nhân khiến Bùi Dĩ Nghiêu giận dỗi.

Chẳng lẽ thái độ của Cao Đạc làm cậu ấy không vui?

Hay là do mình không cổ vũ cậu ấy, nên cậu ấy tưởng mình làm phản?

Oan quá đi mà, Trần Thính một lòng hướng về Bùi Dĩ Nghiêu, bởi bọn họ là bạn mà.

"Bùi Dĩ Nghiêu, cậu không vui à?" Bạn tốt Trần Thính quyết định hỏi thẳng.

"Không." Bùi Dĩ Nghiêu đáp.

"Cậu chơi bóng rổ đỉnh lắm, tôi nghĩ vừa rồi học trưởng sợ thua thảm quá nên mới bảo dừng trước."

"Ừm."

Giọng mũi nhàn nhạt, có chút nhẹ nhàng. Từng câu nói của hai thiếu niên phiêu tán trong gió, xuyên qua bóng cây loang lổ, bay tới thời gian sâu thẳm.

Lúc về tới biệt thự mới chỉ giữa trưa, Nguyễn Tâm không ở nhà. Bà đoán Bùi Dĩ Nghiêu và Trấn Thính đi chơi đến chiều mới về nên ra ngoài giải quyết công chuyện. Sau khi về nước, bà mua một cửa hàng bán hoa có mặt tiền trong trung tâm thành phố, chuẩn bị khai trương, hiện tại đang trang trí nội thất.

Nguyễn Tâm ra ngoài, người giúp việc cũng được cho nghỉ, Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu nhìn quanh bốn phía, gặp phải tình huống rắc rối — không ai nấu cơm trưa.

Bùi Dĩ Nghiêu thẳng thắn: "Hay về trường ăn cơm hộp?"

Trần Thính không trả lời vội, đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra nhìn, quay đầu lại nói: "Tôi định nấu ít món đơn giản, cậu muốn thử không?"

Bùi Dĩ Nghiêu dừng một chút, đi theo vào phòng bếp: "Cần giúp không?"

Có người giúp đương nhiên tốt, Trần Thính lấy nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh ra, chọn ba quả cà chua đưa qua: "Vậy cậu giúp tôi rửa đi, xong rồi cắt thành miếng."

Bùi Dĩ Nghiêu bình tĩnh nhận lấy: "Cần lột vỏ không?"

Trần Thính: "……. Không cần."

Trần Thính bắt đầu hoài nghi nhờ Bùi Dĩ Nghiêu giúp liệu có phải là điều đúng đắn không, nhưng dù sao Bùi Dĩ Nghiêu đã rất nhanh chứng minh cho Trần Thính — Thiên tài không gì là không làm được.

Không nói mặt khác, dáng cắt cà chua của Bùi Dĩ Nghiêu thật sự dọa người. Không biết trong đầu hắn tính toán hay gì mà mỗi miếng cà chua cắt ra đều có kích thước bằng nhau.

"Đúng rồi, trong nhà có tạp dề không?" Trần Thính vừa đặt rổ rau đã rửa lên bàn vừa hỏi.

Bùi Dĩ Nghiêu gật đầu, trong trí nhớ của hắn hình như là có, vì thế xoay người mở tủ bát tìm, dễ dàng tìm được một cái tạp dề họa tiết ô vuông.

Trần Thính xoa xoa tay, mặc tạp dề vào, nhưng tìm nửa ngày không thấy dây lưng đâu.

"Í?" Trần Thính tin tà, một cái dây lưng nhỏ mà cũng đối nghịch với cậu.

Bùi Dĩ Nghiêu thấy cậu hơi hơi nhăn mày, chủ động đặt dây lưng vào tay Trần Thính. Tay Trần Thính cũng giống như mặt cậu vậy, tuy rằng lớn hơn bàn tay con gái, nhưng lại thon dài, còn có chút thịt, trông rất đáng yêu.

"Cảm ơn." Trần Thính cầm dây lưng, nhanh nhẹn buộc lại rồi bắt đầu xào rau, không chú ý tới ánh mắt người nào đó đang đặt trên người mình.

Bùi Dĩ Nghiêu vẫn luôn quan sát, xem cậu thành thạo xào, múc, nhìn khuôn mặt ửng hồng vì hơi nóng bốc lên, ánh mặt trời chiếu trên mặt Trần Thính, đồng thời chiếu vào trong lòng Bùi Dĩ Nghiêu.

"Thình thịch……." Rung động trong lòng ngày càng mãnh liệt, tim đập mạnh không thôi.

Bùi Dĩ Nghiêu không hiểu cảm xúc này là gì, nhưng hắn biết rõ mình muốn ôm lấy Trần Thính từ sau lưng. Chỉ đơn thuần ôm chút thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!