Chương 14: (Vô Đề)

Trần Thính không ngờ xe đạp đã mất có thể tìm lại, mỗi năm Đại học N mất xe rất nhiều nhưng chưa ai có thể tìm lại được.

Nhưng bây giờ kì tích xuất hiện, cậu chưa làm gì mà xe đạp đã về lại trong tay.

"Cậu tìm kiểu gì vậy?" Trần Thính kinh hỉ.

"Đúng lúc bạn tôi ở khu đó bắt trộm, tiện đường." Bùi Dĩ Nghiêu ngữ khí bình thản cứ như đi chợ mua thức ăn thuận đường mua luôn cây cải trắng.

Dương Thụ Lâm khen ngợi ríu rít, cái phong thái này, chính là cao nhân đấy, không hổ là Khốc ca danh tiếng lẫy lừng. Nhìn giáo thảo hiện tại mà xem, nếu cậu chàng là Chu Trình, bây giờ đã đâm đầu vào cột sắt trong nhà để xe rồi.

"Đỉnh quá, lợi hại thật! Thính Thính mày nhìn, bùa bình an vẫn còn!"

Đương nhiên Trần Thính đã thấy từ lâu, trong lòng cảm động, cũng biết lần này lại nợ người ta rồi. Ai ngờ Bùi Dĩ Nghiêu sẽ giúp cậu tìm xe chứ, đây là "nói ít làm nhiều", ở thời đại này sinh viên như vậy vô cùng đáng quý.

"Cảm ơn." Trần Thính nhìn Bùi Dĩ Nghiêu không chớp mắt, muốn nói gì đó để thể hiện lòng biết ơn, nhưng nhận ra rằng ngoài mời ăn cơm ra chẳng có gì mới mẻ.

Bùi Dĩ Nghiêu không để ý, mang xe đến rồi, hắn cũng đi luôn. Sáng nay có tiết chuyên ngành, không thể vắng mặt.

"Thính Thính, Thính Thính, mày ngẩn người làm gì?" Dương Thụ Lâm giơ tay quơ quơ trước mặt Trần Thính.

Trần Thính thu hồi tầm mắt, cười cười: "Đi thôi."

Dương Thụ Lâm dắt xe mình ra, nếu xe đã tìm về, cậu chàng không cần đèo Trần Thính nữa. Hai người đạp xe ra ngoài, trên đường Dương Thụ Lâm còn cùng Trần Thính nói giỡn: "Bùi Dĩ Nghiêu tốt với mày thế, không ngờ đàn em Khốc ca lại là kiểu ngoài lạnh trong nóng nha, hết đưa canh lại giúp tìm xe, xem ra bọn tao đã hiểu lầm cậu ấy rồi hahaha hahaha……."

Trần Thính nghĩ nghĩ, nói: "Có thể là vì cậu ấy không thân với bọn mày."

Lại một tuần gió êm sóng lặng đi qua. Cuộc sống đại học theo cảm nhận mỗi người đều khác nhau, có người thấy đầy màu sắc, nhưng có người thì thấy nhàm chán, đơn điệu.

Chắc chắn Trần Thính thuộc loại sau rồi.

Học muội muốn thành lập ban nhạc vẫn chưa buông tha Trần Thính, lâu lâu lại tới mời, nhưng giờ Trần Thính đã có một cái cớ từ chối rất chi là hợp lý —

Xin lỗi, anh phải đi làm thêm.

Mới đầu, tiệm cà phê bên kia chậm chạp chưa đáp lại, Trần Thính còn tưởng chuyện này thất bại rồi, không ngờ tới thứ năm người phục vụ bỗng gửi tin nhắn, nói ông chủ muốn gặp cậu.

Đối với học trưởng lão bản trong truyền thuyết, Trần Thính cũng có chút tò mò, vì thế vui vẻ tới, còn mang theo cả Dương Thụ Lâm tò mò giống cậu.

Chỉ là khi bọn cậu tới tiệm cà phê, trong tiệm chỉ có một vị khách. Đừng nói ông chủ, đến người phục vụ còn chẳng thấy.

Hai người tìm vị trí ngồi xuống, Dương Thụ Lâm lặng lẽ nói với Trần Thính: "Thật ra tao đã từng xem ảnh chụp của học trưởng rồi, trông cực kỳ….. đẹp!"

Trần Thính: "Đẹp?"

Dương Thụ Lâm gật mạnh đầu: "Thề, cực kỳ đẹp luôn, nhưng không phải kiểu đẹp mềm mại, nói thế nào nhể……"

Dương Thụ Lâm khó khăn hình dung, Trần Thính lại chú ý tới vị khách duy nhất ngồi trong góc. Người này nhìn qua không giống sinh viên, đang là tháng 11 lại mặc một cái áo thun cũ cùng quần lao động. Tóc rất dài, buộc lộn xộn sau đầu, còn nuôi râu, trông rất cá tính.

Nhưng hắn xuất hiện ở đây, cảm giác kì quái sao ấy.

Lúc này, cuối cùng Dương Thụ Lâm cũng tìm được từ hình dung chính xác nhất, vỗ bàn nói: "Chính là vừa xinh vừa man!"

Vừa xinh vừa man? Hình dung kiểu gì đây?

Trần Thính ngạc nhiên, người ngồi trong góc bất ngờ bị sặc cà phê, ho khù khụ. Lúc này, người phục vụ từ ngoài đi vào, nhìn thấy Trần Thính vội cùng cậu chào hỏi:

"Cậu đến rồi đấy à, tôi vừa định gọi điện thoại cho cậu….. Í, học trưởng, sao anh ngồi đấy thế?"

Học trưởng?! Trần Thính theo tầm mắt cậu phục vụ nhìn qua, vừa vặn đối diện với ánh mắt của đại thúc kì quái, cả người ngớ ra. Đây là học trưởng? Là học trưởng vừa đẹp vừa xinh vừa man mà Dương Thụ Lâm nói?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!