Chương 9: Tìm hiểu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Lăng

Phố Duyên Thành nằm giao nhau với quận Nam và khu trung tâm, là con đường được những "cú đêm" yêu thích nhất ở khu phố sầm uất nhất thành phố Nam Minh. Nơi này có chợ đêm, quán bar và khách sạn san sát nhau, ngoài ra cũng có rất nhiều chỗ ăn chơi tụ tập hai bên phố Duyên Thành.

Lâm Thường Từ nhìn bức ảnh, biết Cố Trọng bị chụp ảnh ở đâu, trong bối cảnh bức ảnh có một tấm bảng ghi "Thịt rừng", là một nhà hàng chuyên các món về thú rừng. Cô bèn vào quán bar sát bên, mua một cốc nước, dựa vào một góc gần đó chờ đợi.

Khi đồng hồ điểm 10 giờ, một cô gái trẻ một mình ra khỏi quán bar, uống say đến mức không biết trời trăng mây gió, còn nôn mửa đầy đất. Cô ấy chân nam đá chân chiêu đi được một đoạn rồi ngồi bệt xuống đất, dựa vào mặt tường ngủ thiếp đi.

Có nhiều người đi ngang qua cô gái đó, có người khinh thường ngoái lại nhìn, cũng có người chỉ trỏ bàn tán, thậm chí còn có vài thanh niên bất lương đứng cách đó không xa chỉ trỏ như âm mưu gì đó. Nhưng chưa đợi bọn chúng thương lượng có kết quả, có một người đi ngang qua họ chuẩn bị đỡ cô gái say rượu lên.

Lâm Thương Từ vứt chai nước, đi qua ngăn cản hành động của đối phương.

Cố Trọng không trang điểm, đôi mắt cũng không có vẻ mị hoặc như khi trang điểm, do đang đeo khẩu trang nên Lâm Thương Từ cũng không biết hiện tại cô ấy có biểu cảm như thế nào, chỉ có thể thấy được kinh ngạc trong mắt cô ấy.

"Có paparazzi, đi trước đã."

Lâm Thương Từ kéo tay Cố Trọng, dắt cô ấy rời khỏi nơi đó, Cố Trọng cũng hoang mang để mặc cô kéo đi.

Có lẽ vì hôm nay Lâm Thương Từ không có biểu cảm quỷ dị như trước đó, còn có vẻ cô đơn, làm Cố Trọng cứ cảm thấy nơi nào đó trong lòng bị siết lại, nhưng chỉ trong nháy mắt cảm giác đó lập tức biến mất.

Cô dừng bước, cổ tay dùng lực thoát khỏi Lâm Thương Từ.

"Cô ấy say rồi, nếu ngủ chỗ đó sẽ không ổn."

Khi cô nói chuyện còn quay đầu nhìn về phía cô gái say rượu đang ngồi.

"Giả thôi."

"Sao cô biết được, nếu như là thật thì sao? Nếu cô ấy say thật thì sao, nếu như người khác có ý xấu, chúng ta sẽ là thấy chết mà không cứu đó." Cố Trọng liên tục quay đầu lại, cô có thể quan sát thấy mấy gã thanh niên kia bắt đầu vờ vĩnh mon men đến gần cô gái đó.

"Cô có muốn nhận vai Liễu Vô Ương không?" Hay tay Lâm Thương Từ đút túi, tầm mắt cô luôn chú ý cô nữ sinh kia, "Nếu tôi nói với cô vai diễn này vốn thuộc về cô, nhưng vì hôm nay cô giúp cô ta nên trong tương lai gần sẽ có người chụp ảnh đăng lên mạng, trên tiêu đề còn viết năm chữ 'Cố Trọng ngủ với fans". Sau đó bên phía đầu tư sẽ thay cô, để người khác đóng vai Liễu Vô Ương."

"Dù như vậy cô vẫn muốn giúp cô ta sao?" Khi Lâm Thương Từ nói những lời này, như thể đang trần thuật lại sự thật chứ không phải là đang giả thiết.

"Bọn họ không có chứng cứ."

"Bọn họ không cần chứng cứ." Lâm Thương Từ nắm tay, cô gái kia đã bị một gã thanh niên đỡ lên, "Có người từng nói với tôi rằng chuyện giữa con gái với nhau, bản thân không có cách nào tự chứng minh là mình trong sạch, dù có báo cảnh sát cũng vô ích. Bởi vì bọn họ sẽ không nói rõ tên họ mà chỉ nói là ai đó đã ngủ với fans, sẽ lựa chọn ám chỉ mập mờ, khiến cho những người nhiều chuyện tự đoán ra đó là cô.

Bọn họ còn có ảnh chụp cô ôm cô gái đó, cũng sẽ có video quay cảnh cô đưa cô ta vào khách sạn, chỉ như vậy là đủ rồi."

Cố Trọng hơi hé môi, tuy cô cũng biết những mánh khóe của mấy tin vịt này. Cho dù lúc đó không có chuyện gì to tát xảy ra, đã làm sáng tỏ, nhưng nếu sau này đủ loại tin đồn lũ lượt ùa tới, sẽ khiến mọi người liên tưởng đến chuyện hôm nay cô ngủ với fans. Đến lúc đó sẽ có người đặt câu hỏi về tính chân thật của việc này.

Ngành công nghiệp giải trí xưa nay chưa bao giờ là một hồ nước sạch, mà chính xác là một thùng thuốc nhuộm lớn. Thùng thuốc nhuộm này nhuộm đen sự thanh bạch trong sạch, muốn hủy diệt một người là chuyện đơn giản đến nhường nào.

Nhưng mà......

"Tôi không có cách nào xác nhận tính chân thật trong lời nói của cô. Cho dù cô đã giả định ra một ngày nào đó trong tương lai tôi sẽ phải đối mặt với hoàn cảnh đó, dù đó là thật vậy tôi cũng muốn giúp cô ấy."

Cho dù khả năng đó gần như bằng không, cô ấy cũng sẽ không trơ mắt đứng nhìn một cô gái bị người xấu làm hại.

Lâm Thương Từ thở dài, tựa như cô vốn đã biết trước Cố Trọng là một người rất bướng bỉnh.

"Đứng đây chờ tôi."

Lâm Thương Từ ra khỏi hẻm nhỏ, Cố Trọng vẫn đứng ở nơi tối tăm quan sát cô. Nhìn cô nói chuyện với đám người kia, sau đó cứu cô gái đó khỏi bọn chúng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!