*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Lăng
Ngày 26 tháng 8, tiệc mừng công [Phong hoa].
Lâm Thương Từ và Cố Trọng quyết định giữ nguyên kế hoạch, nhưng khi về nhà sẽ đi chung và dẫn theo bảo vệ vào nhà. 23 giờ 15 phút, các cô về đến chung cư Thanh Hòa, Cố Trọng đã nói dối là hình như trong nhà có kẻ xâm nhập nên yêu cầu bảo vệ cùng đi để kiểm tra.
Sau khi nhập mật khẩu và mở cửa, Cố Trọng huýt sáo nhưng Sếp Tổng vẫn không chạy ra. Cô và Lâm Thương Từ trao đổi ánh mắt, yêu cầu bảo vệ đi vào kiểm tra trước, thế nhưng bảo vệ kiểm tra khắp nhà nhưng không phát hiện gì.
Không còn cách nào để giữ bảo vệ lại, hai cô chỉ đành để bảo vệ rời đi.
Cố Trọng đứng ở lối vào huýt sáo thêm vào lần, Sếp Tổng vẫn không ra ngoài. Lâm Thương Từ giữ cửa ra vào, sau đó bắt đầu tìm Sếp Tổng trong nhà với Cố Trọng, nhưng ở khắp nơi vẫn không có bóng dáng của nó.
Cho đến khi Lâm Thương Từ tìm thấy một vết đỏ sậm ở góc ghế sofa, cô đưa tay sờ vào, nó mới chỉ hơi khô, khi đặt lên mũi ngửi thì ngửi được mùi rỉ sét.
Đây rất có thể là máu của Sếp Tổng.
Lâm Thương Từ khẽ gọi: "Cố Trọng."
"Ơi, sao thế?" Cố Trọng đang kiểm tra trong phòng mình, cô ấy nghe thấy tiếng gọi và định đi ra ngoài.
Đột nhiên, có một gã đàn ông chui ra từ dưới gầm giường chặn đường đi của Cố Trọng. Tay phải gã ta cầm một con dao, ngón trỏ tay trái dựng thẳng phát ra một tiếng "suỵt" nhẹ.
Lâm Thương Từ vẫn đứng ở ngoài gọi tên cô ấy, Cố Trọng có thể nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần của đối phương.
"Lâm Thương Từ chạy mau!"
Gã đàn ông xoay người lao ra ngoài, Lâm Thương Từ chưa kịp phản ứng đã cảm giác có người va phải mình. Đối phương kéo cổ áo và ấn cô xuống mặt đất, con dao đâm thẳng vào bụng cô rất dứt khoát. Cô thậm chí có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo trong cơ thể, lưỡi dao khuấy động trong người, bởi vì đau đớn mà mất đi phất lớn sức lực, thậm chí ngay cả việc nói chuyện cũng rất khó khăn.
Trong cổ họng có chất lỏng vọt lên, trào ra khỏi miệng cô và làm sặc khí quản, cô ho ra theo bản năng, dẫn đến vết thương bị tác động làm cô gần như muốn ngất đi, miệng phun đầy máu tươi bắn lên mặt đối phương.
Lâm Thương Từ thấy Cố Trọng dùng tay bóp cổ gã ta kéo ra sau, cô vô thức nắm chặt tay đối phương để ngăn con dao rời khỏi cơ thể mình.
Cô muốn nhắc nhở Cố Trọng đừng dây dưa nữa, mà phải chạy ngay đi tìm người cầu cứu, nhưng ý thức dần mơ hồ khiến cô chỉ nói được một chữ.
"Chạy......" Kèm theo tiếng nghẹn ngào.
Lòng bàn tay bị đứt truyền đến cảm giác nóng rát, gã đàn ông rút con dao ra khỏi người cô và lập tức trở tay cắt ngang cổ Cố Trọng. Lâm Thương Từ trơ mắt nhìn Cố Trọng ôm cổ ngã xuống đất, máu tươi bắn tung tóe từ cổ cô ấy, cô ấy mở to hai mắt hoảng sợ nhìn cô.
Hai người đều không thể phát ra tiếng chỉ biết nhìn trơ mắt đối phương chảy máu, gã đồ tể thấy Lâm Thương Từ vẫn đang nắm ống quần mình, thế là gã khom lưng túm tóc cô và kéo ra sau, để lộ cần cổ trắng nõn.
Trong ý thức còn sót lại của Cố Trọng, cô ấy nhìn thấy động tác của tên sát nhân, sau đó là một tiếng "xoẹt". Chờ đến khi người đàn ông quay lại nhìn cô ấy, cô ấy có thể thấy máu chảy ra từ miệng vết thương trên cổ Lâm Thương Từ, và cả đôi mắt mất đi sức sống của cô.
*****
Lâm Thương Từ đột ngột mở mắt, khung cảnh trước mắt vẫn là trần nhà quen thuộc, cô vẫn đang nằm trên giường.
Đồng hồ báo thức reo lúc 9 giờ sáng, cô sờ lên cổ mình theo bản năng, cảm giác da thịt bị cắt đứt vẫn chưa kịp tiêu tan. Cô cảm giác được có chất lỏng trào lên cuống họng, vội nhảy xuống giường vọt vào phòng vệ sinh, úp mặt vào bồn cầu nôn ra hết, tất cả đều là nước axit.
Sau khi nôn xong cô lập tức cầm điện thoại lao đến nhà Cố Trọng, lần này bảo vệ vẫn không kịp ngăn cản cô lại. Lâm Thương Từ đi thang máy lên tầng 13, cô không nhấn chuông mà trực tiếp nhập mật khẩu 5327 vào phòng, cô bước nhanh đến cửa phòng Cố Trọng và mở cửa ra, Cố Trọng đang nằm ngủ trên giường.
Cô bước đến khẽ gọi: "Cố Trọng."
Cố Trọng chưa tỉnh dậy nhưng cô ấy cau mày và hô hấp trở nên rối loạn, nhìn như không thở nổi, Lâm Thương Từ vội vàng vỗ nhẹ mặt cô ấy để đánh thức.
Cố Trọng cảm giác như đang vùng vẫy trong bóng tối, cô nghe được có ai đó đang gọi mình nhưng dường như cô không thể mở mắt ra. Giọng nói rất quen thuộc nhưng cô không nhớ nổi đó là ai, phần ngực ẩm ướt, cô cúi đầu xuống, thấy máy từ cổ chảy ra như một vòi nước mất kiểm soát. Không khí trong phổi đang giảm dần nhưng cô không thể hít oxy được, rất khó chịu, cô bị sự tuyệt vọng và khủng hoảng bao trùm, toàn thân run rẩy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!