Chương 46: Một nguyên nhân khác?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Lăng

Lâm Thương Từ bừng tỉnh, không hề nằm mơ, như thể giây trước vừa té xỉu thì giây sau đã tỉnh lại.

Cô ngạc nhiên khi thấy mình đang nằm trên giường, như mọi khi, cô nhanh chóng chộp lấy chiếc điện thoại trên bàn cạnh giường và nhìn ngày, ngày 24 tháng 7.

Vì sao lại quay về rồi?

Là Cố Trọng!

Cô nhảy xuống giường, vội vã chạy đến chung cư Thanh Hòa, trước khi người bảo vệ ở trong phòng kịp phản ứng, Lâm Thương Từ đã nhảy qua hàng rào điện và chạy vào. Thật đúng lúc khi có người ra ngoài, cô vội chặn cửa thang máy sắp đóng lại, lách người chui vào, nhanh chóng ấn số 13, cửa thang máy đóng lại ngay trước mặt người bảo vệ.

Mãi đến khi thang máy dừng lại, Lâm Thương Từ mới có cơ hội th* d*c, cô nhìn màn hình điện thoại nhưng vẫn không có ai trả lời, trong lòng không biết đã có chuyện gì xảy ra.

Thang máy phát ra tiếng "Đing đong", cô rảo bước đến cửa nhà Cố Trọng, ấn vang chuông cửa. Khi Cố Trọng mở cửa ra cũng thấy choáng váng, Lâm Thương Từ nghe thấy tiếng thang máy hoạt động gần đó, hẳn là bảo vệ đã đuổi đến, vì thế cô nghiêng người vào nhà, trở tay đóng cửa lại.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Cố Trọng nhìn Lâm Thương Từ, trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh và âm thanh, cô ấy dựa lưng vào cánh cửa, chống gối để không ngã xuống đất. Cố Trọng nhắm chặt mắt, nhíu mày, qua hồi lâu mới nói bằng vẻ bất lực: "Không biết."

Cô không biết gì cả, không biết gì cho đến giây cuối cùng, cô chỉ vừa mới nhận ra mình đã quay lại lần nữa.

"Hôm qua cô về nhà đã gặp phải chuyện gì?" Lâm Thương Từ ngồi xuống bậc thềm ở lối vào.

Bên ngoài có người bấm chuông cửa, Cố Trọng đứng dậy mở cửa, bảo vệ đứng bên ngoài hỏi: "Chào cô Cố, xin hỏi cô có thấy một người phụ nữ lạ mặt xâm nhập không?"

Cố Trọng nghiêng người, để bảo vệ thấy Lâm Thương Từ ở sau lưng mình, nói: "Cô ấy là bạn tôi, sau này không cần cản cô ấy lại."

Bảo vệ nhìn Lâm Thương Từ rồi lại nhìn Cố Trọng, lúc này mới nói: "Vậy làm phiền bạn cô đi đăng ký làm khách ghé thăm, nếu không chúng tôi rất khó ăn nói."

"Được, cảm ơn anh, làm phiền anh quá."

Sau khi bảo vệ rời khỏi, Cố Trọng ngồi xuống cạnh Lâm Thương Từ, bắt đầu nhớ lại mọi chuyện hôm qua.

Thế nhưng mặc dù cô cố nghĩ như thế nào, trí nhớ cũng chỉ dừng lại ở thời điểm đóng cửa, sau đó cô không thể nhớ gì nữa

"Tôi đã nói rồi, cơ hội quay lại ngày hôm nay chỉ xuất hiện khi một trong hai chúng ta có một người chết đi, tôi biết rất rõ là hôm qua mình không có chết." Lâm Thương Từ bắt đầu lục soát xem có những chi tiết nào mà cô ấy không chú ý ở vòng lặp trước.

Tuy nhiên cô ấy phát hiện mình không thể phân biệt được, chuyện tương tự đã xảy ra quá nhiều lần đến mức cô ấy không thể sắp xếp thứ tự. Ký ức của cô ấy bắt đầu đan xen như dây leo mọc bừa bãi, quấn quanh những cây cột, thật khó để phân biệt đâu là gốc đâu là ngọn.

"Cô đã chết, Cố Trọng."

Là do Cố Trọng muốn quay lại nên lựa chọn tự sát, hay là vì lý do khác mà bị giết hoặc tử vong ngoài ý muốn, cô ấy cũng không thể đoán được.

"Lâm Thương Từ, tôi không nhớ rõ." Cố Trọng ảo não ôm đầu.

Không chỉ lần này, cô thậm chí còn quên đi một số chuyện quan trọng hơn trong quá khứ. Khi ký ức mới xuất hiện trong đầu, cô càng tin chắc ký ức của mình có một khoảng trống.

"Hôm qua trên đường về nhà, tôi đã đi đến nơi xảy ra tai nạn giao thông, vụ tai nạn vẫn xảy ra." Lâm Thương Từ sắp xếp lại các manh mối, "Cho dù trải qua bao nhiêu vòng lặp thì cô luôn chết trong vụ tai nạn đó, nên tôi đương nhiên cho rằng chỉ cần né tránh tai nạn là có thể thoát khỏi vòng tuần hoàn, nhưng hiện tại xem ra cũng không phải như vậy."

"Cố Trọng, nếu cô buộc phải chết vào ngày 26 tháng 8, nhưng tai nạn giao thông chỉ là nguyên nhân B khiến cô không thể chết vì nguyên nhân A thì sao? Nói cách khác, lẽ ra cô phải chết bởi vì nguyên nhân A, nhưng trước đó lại xảy ra tai nạn giao thông hay nói cách khác là nguyên nhân B, nên chúng ta cũng chỉ nhìn thấy nguyên nhân B. Chỉ có tránh khỏi nguyên nhân B, mới có thể thực sự nhìn thấy nguyên nhân A."

"Vụ tai nạn ô tô không phải là nguyên nhân thực sự dẫn đến cái chết của cô."

Cố Trọng bỗng nhiên nhớ lại chuyện ngày hôm qua cô không phát hiện, nhưng hôm nay lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!