Chương 44: Khổ sở

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Lăng

Từ Đồ Chi thở dài, đối mặt với một nghệ sĩ cố chấp không nghe lời thế này, cô ấy chỉ biết nói: "Vậy nếu em muốn yêu đương thì trước tiên phải nói cho chị càng sớm càng tốt, chị phải chuẩn bị đối ngoại ổn thỏa."

Tự dưng lại thấy may mắn vì Cố Trọng là đồng tính nữ, dù sao chỉ cần không bị chụp ảnh hôn nhau hay cảnh giường chiếu, thì bất kỳ hành vi thân mật nào cũng có thể được hiểu là tình cảm chị em xã hội chủ nghĩa.

Là con gái thật tuyệt!

"Thế giờ sếp Từ đi được chưa ạ? Từ đêm qua đến giờ em còn chưa được nghỉ ngơi đàng hoàng, chị lại còn đến đây ép em nói ra sự thật." Cố Trọng đưa tay về phía cửa làm một động tác "mời".

Từ Đồ Chi trừng mắt, vừa đinh ra ngoài lại nói: "Đúng rồi, hai ngày nay chị sẽ cho người đăng một số clip về các chương trình giải trí em từng tham gia trước đây, nhằm nâng cao nhiệt độ, dù sao thì việc hợp tác với thành phố Kiều Lâm cũng thất bại."

Ban đầu dự kiến ​​rằng trước khi trước khi [Phong hoa] kết thúc, video quảng bá cho thành phố Kiều Lâm sẽ được tung ra kịp thời để giữ vững phong độ.

"Chị cứ liệu mà làm. thong thả không tiễn......" Cố Trọng hoàn toàn cúi người chui vào chăn, chỉ mong đối phương sớm rời đi.

Xẩm tối hôm đó, Lâm Thương Từ và Cố Trọng lần lượt tỉnh dậy, hai người gọi đồ ăn mang về, ăn xong Cố Trọng lái xe đưa Lâm Thương Từ về nhà.

Khi ở trên xe Lâm Thương Từ liên tục xác nhận vài ngày tới Cố Trọng sẽ không có lịch trình, sau đó mới nói: "Tôi định mấy ngày tới sẽ về nhà, nếu không có lịch trình đột xuất thì phải đến trước ngày 8 tôi mới quay lại."

Cô cần phải về xem mẹ ra sao, cậu cô không đáng tin cậy chút nào.

"Vậy đến ngày 8 chúng ta vẫn dùng cách cũ sao?" Cố Trọng bật đèn xi nhan, lái xe chạy vào ngõ nhỏ.

Phương pháp lần trước không tồi, không chỉ ngăn chặn tin đồn bịa đặt mà còn cướp được thông tin có giá trị từ đối phương. Hơn nữa hai người còn biết rõ bộ dạng của tay săn ảnh đó, nên lần này nếu hành động sẽ không khó khăn như lần trước.

"Ừm, cố gắng đừng để cành mẹ đẻ cành con."

Đầu ngón tay Cố Trọng gõ nhẹ lên vô lăng, nói: "Mấy ngày nay tôi cũng sẽ thử xem có thể tiếp cận Kỳ Thất được không, để xem tình huống của cô ấy là như thế nào."

"Ừm." Lâm Thương Từ đáp lại hờ hững.

Xe chạy đến dưới lầu chung cư.

Trước khi xuống xe, Lâm Thương Từ nói thêm câu cuối cùng: "Nếu cô có việc nhất định phải gọi cho tôi nha, không gọi được thì gọi thêm vài lần."

Tín hiệu quê nhà cô rất tệ, hình như chỉ có trong thị trấn mới đỡ hơn.

Cố Trọng gật đầu, nhìn cô ấy biến mất ở cổng chung cư, lại tựa vào vô lăng nhìn lên tầng lầu cô ấy ở, đến khi thấy đèn trong nhà sáng lên cô mới lái xe về nhà.

Thời gian lặng lẽ trôi qua trong những khoảng trống trong ký ức khi không có ai để ý, chờ khi giật mình nhận ra, Lâm Thương Từ và Cố Trọng đã vượt qua ngày 8 tháng 8. Trong khoảng thời gian đó, Cố Trọng cũng có hẹn Kỳ Thất vài lần, ban đầu Kỳ Thất từ chối nhưng sau đó Cố Trọng lấy Truyền thông Phiếm Hành ra làm cớ để hẹn nhà thiết kế của Vân Lân, nên cuối cùng Kỳ Thất không thể không tham dự bữa tối.

Bữa tối chỉ có hai người bọn họ, Cố Trọng nhiều lần nói mập mờ ám chỉ, cô không chắc Kỳ Thất có hiểu ý mình không. Tuy nhiên Lâm Thương Từ đã dặn cô không nên đề cập đến chuyện vòng lặp cho những người không hiểu rõ, nếu không hậu quả sẽ nghiêm trọng.

Đương nhiên, Lâm Thương Từ cũng không nói cho Cố Trọng biết đấy chỉ là bị chảy máu mũi.

Thời gian trôi đến chiều ngày 22 tháng 8, Cố Trọng nghe theo lời của Lâm Thương Từ, bọn họ không can thiệp vào quyết định của Kỳ Thất, dường như là vì thời gian trôi qua dễ dàng nên khi Lâm Thương Từ đến lại nhà Cố Trọng, cả hai làm như không hề quan tâm chơi đùa vui vẻ với Sếp Tổng.

Thật ra, cả hai cô đều cảm thấy khó chịu trong lòng, biết rõ có thể một người sẽ chết nhưng đều làm ngơ, ăn ý ngầm hiểu không biểu hiện ra ngoài, như thể chỉ cần một người nói một câu có liên quan hoặc tỏ ra hơi do dự là sẽ biến một người khác thành đao phủ.

Họ đều cố gắng hết sức để giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, chỉ có Sếp Tổng nhận thấy những cảm xúc mơ hồ của hai người và trở nên đeo bám hơn bình thường, không ngừng cọ xát với họ. Cuối cùng, gần 10 giờ tối, Lâm Thương Từ không thể chịu đựng được, cô đứng dậy chào tạm biệt, Cố Trọng tiễn người ra cửa chung cư.

"Thương Từ..." Cố Trọng chắn Lâm Thương Từ trước khi cô lên xe.

"Hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!