Chương 35: Hand model Lâm Thương Từ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Lăng

Ngày 21 tháng 8, Cố Trọng nhờ nhân mạch của Từ Đồ Chi, đến được địa chỉ nhà của nhà thiết kế Vân Lân, Kỳ Thất.

Chuyện này cô đã nhờ Từ Đồ Chi vài ngày, Từ Đồ Chi cũng định hỏi từ lâu nhưng do bận việc nên cô ấy quên mất, mãi đến ngày 21 Cố Trọng lại hỏi cô ấy, Từ Đồ Chi mới nhớ có một chuyện như vậy.

"Em hỏi địa chỉ cô ấy làm gì?" Từ Đồ Chi ở đầu dây bên kia hỏi.

"Em có người bạn ngoài ngành là bạn bè với cô ấy, hai người sau khi học hết cấp ba thì mất liên lạc, bây giờ muốn tìm lại cô ấy." Cố Trọng luyên thuyên, Lâm Thương Từ đã chỉ cô lý do này.

Từ Đồ Chi không hỏi nhiều, Cố Trọng chưa bao giờ gây rắc rối nên cô ấy đưa địa chỉ cho Cố Trọng, nhưng lại chợt nhớ ra tối hôm nào đó Cố Trọng và Lâm Thương Từ cùng nhau đi đánh nhau, thế là lại muốn rút lại địa chỉ.

Cuối cùng vẫn không rút lại.

Cố Trọng và Lâm Thương Từ hẹn chiều ngày 22 sẽ đến nhà Kỳ Thất, vì Cố Trọng nói cô ấy được phát hiện vào sáng ngày 23, nếu ngày 22 vẫn còn đi làm bình thường, vậy hẳn sau khi tan làm về nhà cô ấy mới cắt cổ tay tự sát.

Nhà Kỳ Thất là một căn hộ rất bình thường, không khác nhà Lâm Thương Từ là mấy, nếu thế tiền thuê nhà sẽ không chênh lệch quá nhiều, thậm chí có thể thấp hơn. Ngoài cổng không có bảo vệ, người dân ra vào tùy ý mà người bên ngoài cũng thế, chung cư này có tổng cộng bốn tầng, một tầng có khoảng mười hộ gia đình, nhìn qua tương đối cũ kỹ, lại không có thang máy.

"Mức lương một năm của một nhà thiết kế hẳn không thấp lắm phải không?" Cố Trọng khó hiểu, hỏi một câu.

"Có thể cô ấy khá tiết kiệm."

Đó là lý do duy nhất mà Lâm Thương Từ có thể nghĩ ra để một nhà thiết kế có mức lương khá tốt lại sống trong một chung cư cũ kỹ như vậy, có lẽ là do muốn tiết kiệm thật.

"Bên Vân Lân chắc sẽ không bóc lột sức lao động của nhân viên đâu?" Dù sao cũng là một thương hiệu đồng hồ nổi tiếng.

"Thông thường các công ty lớn đều có xu hướng bóc lột công sức lao động của nhân viên." Lâm Thương Từ không phủ nhận.

Thời điểm này có nhiều người ra vào khu chung cư, các bà nội trợ mua thức ăn về, chạng vạng dắt thú cưng ra ngoài đi dạo,... Cố Trọng kéo vành mũ xuống thấp, còn Lâm Thương Từ không ngụy trang, chỉ đi phía trước cô ấy để che chắn, hai người đi dọc hành lang đến căn hộ thứ ba trên tầng bốn.

Sau khi ấn chuông cửa cũng không có ai ra mở cửa, đúng lúc hàng xóm đối diện căn hộ số ba định ra ngoài, Lâm Thương Từ bèn hỏi: "Xin hỏi chủ nhà này đã về chưa ạ?"

Người trả lời là một bác gái chừng năm mươi tuổi, còn dắt tay một đứa bé, nói: "Cô ấy không hay về sớm vậy đâu, thường là sáu, bảy giờ."

Lâm Thương Từ liếc nhìn Cố Trọng, hai cô đã đến sớm.

Hiện giờ mới 5 giờ rưỡi, hai người đang đứng trước nhà người khác, người dân trong khu chung cư liên tục ra vào thấy các cô cũng rất kỳ lạ. Thế là Cố Trọng dẫn Lâm Thương Từ ra xe, dù sao nếu Kỳ Thất quay về chắc chắn cũng sẽ đi qua cổng, nơi họ đậu xe có thể thấy mọi người ra vào chung cư.

Lâm Thương Từ chưa từng gặp Kỳ Thất nên Cố Trọng đã mở video cho cô xem. Đó là một cô gái rất dễ thương, khuôn mặt nhỏ xinh buộc tóc đuôi ngựa, trông xêm xêm với tuổi của Lâm Thương Từ, thậm chí còn nhỏ hơn cô. Tuy nhiên, khi Kỳ Thất giải thích về đồng hồ thì thái độ rất chuyên nghiệp, các thuật ngữ chuyên môn nói ra lưu loát, quả thực rất có phong phạm của một nhà thiết kế.

Hai người chờ đến 7 giờ hơn, trời đã tối hẳn nhưng vẫn không thấy Kỳ Thất quay về, đèn trong nhà cô ấy cũng không sáng lên. Lâm Thương Từ tìm số điện thoại của Vân Lân, gọi qua hỏi thăm xem liệu có phải cô ấy vẫn còn đang ở trong công ty không, nhưng đối phương lại nói hai tiếng trước Kỳ Thất đã tan làm về nhà.

"Hai tiếng rồi, nếu cô ấy có đi ăn thì cũng nên về rồi mới phải?" Cố Trọng cau mày.

"Cũng có khi đã đi chơi với bạn bè, cô ở trong xe chờ tôi, tôi xuống xem thử."

Lâm Thương Từ nói xong là xuống xe ngay, đi vào chung cư, Cố Trọng không yên lòng nên cũng đi theo.

Hai cô lại bấm chuông lần nữa nhưng vẫn không có người ra mở cửa. Lâm Thương Từ luôn có dự cảm không lành, tầm mắt cô đảo quanh. Vào giờ này hầu như nhà nào cũng ăn cơm, gần như không có người ra vào, trên hành lang chỉ có hai người bọn họ, còn có thể nghe thấy tiếng nói chuyện và tiếng TV phát ra từ nhà hàng xóm. Cô mở hòm thư ở cửa, lục lọi một hồi quả nhiên tìm thấy chìa khóa.

Mở cửa ra, bên trong tối đen như mực, Cố Trọng đứng sau Lâm Thương Từ đóng cửa tay lại và tiện tay bật điện lên. Hai người đứng ở cửa do dự có nên vào hay không, mãi đến khi nghe thấy tiếng nước yếu ớt phát ra từ đâu đó, bấy giờ Lâm Thương Từ mới vội tháo giày chạy vào.

Tiếng nước phát ra từ phòng tắm, cô vặn nắm cửa, cửa phòng tắm bị khóa từ bên trong, cô đập cửa gọi Kỳ Thất nhưng không ai lên tiếng.

Cố Trọng lục tung phòng khách, cuối cùng cũng tìm được một chuỗi chìa khóa trong một ngăn tủ. Cô thử từng chìa một, khi cửa phòng tắm mở ra, Kỳ Thất đang nằm trong phòng tắm, máu nhuộm bồn nước thành màu hồng nhạt, nước không ngừng tràn khỏi rìa bồn chảy ra bên ngoài, cô ấy vẫn mặc đồ công sở, cơ thể đã mất ý thức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!