Chương 33: Lúc đi hết mình lúc về hết hồn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Lăng

Khi quay về khách sạn đã gần 8 giờ, bởi vì hai người còn dạo qua trung tâm thương mại gần đó, Cố Trọng mua vài món đồ chơi cho Sếp Tổng, còn mua thêm một đôi giày khá xinh.

Mới vừa vào phòng, Lâm Thương Từ đã nói Cố Trọng uống thuốc trị cảm và đi tắm nước nóng, cô thấy bình nước đã hết nên xách bình xuống lầu thêm nước, sau đó về phòng mình chờ khoảng mười mấy phút, đoán chừng Cố Trọng đã tắm xong nên lại xách bình nước đi gõ cửa phòng cô ấy.

Thế nhưng Cố Trọng không mở cửa, cô đứng ngoài đợi thêm năm phút rồi gõ lại lần nữa.

"Vẫn không mở cửa?" Cô hơi khó hiểu, tuy thuốc cảm sẽ khiến người dùng cảm thấy buồn ngủ, nhưng lúc này hẳn Cố Trọng mới tắm ra và tóc cũng chưa khô, sao lại ngủ được?

Một chuyện mà cô quên lãng bấy lâu đột nhiên hiện lên trong trí nhớ, trước khi chuyện vòng tuần hoàn xảy ra, đó là việc Đường Nhứ đã bị Kim Chính Hạo quấy rối ở trong phòng khách sạn. Sau khi vòng tuần hoàn xuất hiện, cô chưa bao giờ quên nhắc nhở Đường Nhứ, nên cô ấy luôn có thể tránh được việc Kim Chính Hạo xông vào phòng khách sạn

Lúc này điện thoại cô rung lên, cô quen tay bật chế độ rung mọi lúc mọi nơi, thật bất ngờ khi người gọi là Cố Trọng. Cô bắt máy, đặt điện thoại lên tai.

"Có chuyện gì chúng ta có thể ngồi xuống từ từ nói, được không?" Giọng Cố Trọng có phần run rẩy, cô ấy cực lực kiềm chế sự sợ hãi nên khi nói vẫn rất dịu dàng.

"Thật không?" Là tiếng của một người đàn ông, hơi trầm khàn.

Lâm Thương Từ lập tức nhớ ra mình đã nghe thấy giọng nói giống hệt ở đâu, cô cúp máy, đặt bình nước xuống dưới đất rồi chạy xuống lầu. Tình cờ giám đốc khách sạn đang nói chuyện với nhân viên dưới quầy, cô kể lại sự việc cho đối phương nghe, giám đốc vội gọi hai bảo vệ đến, mang theo thẻ phòng dự phòng đi lên cùng Lâm Thương Từ.

Giám đốc quẹt thẻ, Lâm Thương Từ là người bước vào đầu tiên, cô thấy Cố Trọng đang ngồi ở mép giường, có một người đàn ông đứng đối diện cô ấy. Đối phương vừa nghe tiếng mở cửa lập tức xoay người, đặt con dao lên cổ Cố Trọng.

"Không được đến đây!"

Cố Trọng thấy Lâm Thương Từ, trong lòng thoáng thả lỏng, đầu cô ấy thật sự rất đau nhức, có lẽ là do bị cảm, hơn nữa sau khi uống thuốc và tắm nước nóng xong cả người đều đau nhức không cử động nổi, chỉ có thể án binh bất động chờ người đến cứu.

"Anh là Tay Nải ở sân bay đúng không? Không phải anh nói anh yêu cô ấy sao?" Lâm Thương Từ đặt tay ra sau lưng vẫy tay với giám đốc, ra hiệu cho anh ta gọi cảnh sát.

"Đúng vậy, tôi yêu em ấy, yêu suốt mười năm! Nhưng em ấy càng ngày càng cách xa tôi, em ấy không còn thuộc về một mình tôi." Cảm xúc của người đàn ông kích động, không cầm chắc con dao trong tay.

Cố Trọng nuốt khan, lặng lẽ dịch ra sau, rời xa con dao.

"Chẳng lẽ chỉ mỗi anh thích cô ấy? Rất nhiều người thích cô ấy, tôi cũng thích cô ấy, nhưng vì sao cô lại phải thuộc về mỗi mình anh? Anh là người hâm mộ, không phải người yêu cô ấy." Lâm Thương Từ vô thức mím chặt môi, ngay sau đó tiếp tục nói: "Nếu có bản lĩnh thì bây giờ anh lấy hoa tươi và nhẫn cầu hôn cô ấy đi, chứ không phải là cầm dao ép cô ấy yêu anh đâu."

"Em ấy sẽ không đồng ý, chắc chắn sẽ không đồng ý." Trạng thái tinh thần của người đàn ông có vẻ không ổn, và cách anh ta lẩm bẩm cũng rất bất thường.

Cố Trọng biết Lâm Thương Từ suy nghĩ gì, vậy nên cô ấy cũng nói tiếp lời cô nói: "Anh Lưu, hiện giờ tôi đã biết anh yêu tôi, nhưng tôi là một người phụ nữ, anh không quỳ gối, cũng không chính thức ngỏ lời, thế sao anh biết tôi chắc chắn sẽ không đồng ý?"

"Anh nói anh yêu tôi mười năm, vậy sao anh biết suốt mười năm đó tôi không để ý đến anh? Trước kia khi tôi còn có rất ít fans, anh đã bắt đầu đi đón tôi ở sân bay, tôi thường xuyên nhận được tin nhắn của anh, tất cả tôi đều biết. Cảm ơn anh đã thích tôi mười năm, tôi rất cảm động."

Khi Cố Trọng nói chuyện rất dịu dàng, lời nói của cô ấy rất có sức thuyết phục, trong khoảnh khắc Lâm Thương Từ đột nhiên cảm thấy có lẽ cô ấy thật sự nhận ra fans nam trước mắt, gặp anh ta mười năm, cũng nhớ anh ta mười năm.

Khi người đàn ông nghe thấy mình đã được chú ý từ lâu, không khỏi phấn khích trong lòng, không để ý xung quanh. Nhân lúc Cố Trọng thành công thu hút sự chú ý của anh ta, Lâm Thương Từ lặng lẽ tiếp cận anh ta, hai người bảo vệ cũng rất phối hợp, chuẩn bị hạ gục người đàn ông.

Bất ngờ từ xa có tiếng còi cảnh sát, người đàn ông định thần lại và ý thức được bọn họ chỉ đang lừa anh ta, bèn giơ con dao trong tay lên định vung xuống. Dưới tình thế cấp bách, Lâm Thương Từ vội xông lên tóm lấy tay người đàn ông, sau đó hai người lảo đảo ngã về phía bàn trang điểm, bảo vệ không lấy được con dao trong tay anh ta. Người đàn ông đưa chân đá bảo vệ, còn Lâm Thương Từ nắm chặt cổ tay anh ta, đối phương điên cuồng la hét, giám đốc cũng chạy đến hỗ trợ.

Cuối cùng cũng đè được người đàn ông xuống đất, con dao cũng bị Lâm Thương Từ đá ra xa.

Việc đầu tiên Lâm Thương Từ làm là kiểm tra Cố Trọng, cẩn thận xem xét cô ấy từ trên xuống dưới, xem có bị thương chỗ nào không. Cảm xúc kìm nén của Cố Trọng rốt cuộc cũng được giải phóng, cô ấy ôm Lâm Thương Từ khóc nấc lên, đôi môi khép mở nói gì đó nhưng Lâm Thương Từ không nghe được cô ấy đang nói cái gì.

Cô chỉ biết vỗ nhẹ vào lưng Cố Trọng an ủi cô ấy, khẽ nói: "Không sao rồi."

Cảnh sát đến và bắt người đàn ông tại chỗ, khi anh ta bị bắt vẫn hét lớn: "Anh yêu em, Cố Trọng!"

Những vị khách phòng khác đang vây quanh vì nghe xôn xao, nghe người đàn ông hét lên như vậy thì tất cả đều biết đương sự là Cố Trọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!