*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Lăng
Người hâm mộ ở Tô Luân có vẻ còn điên cuồng hơn những người ở Nam Minh, lần này Lâm Thương Từ đi ở phía trước rất khó khăn, các fans phụ trách duy trì trật tự cũng lo lắng, hét lớn: "Lùi lại, đừng chen lấn cô ấy." Sau đó lại bị những người phía sau đẩy về phía trước.
Cố Trọng biết là có fans mới đến đón mình, không có khái niệm như những fans cũ, nhìn thấy cô sẽ hưng phấn muốn lại gần nên mới dẫn đến tình huống này.
Cố Trọng kéo áo Lâm Thương Từ từ phía sau, để cô ấy tạm thời dừng lại, sau đó mở miệng nói:
"Các Tay Nải ơi, các bạn có thể lùi lại một chút được không? Mọi người làm chị bé trợ lý mới của tôi hoảng sợ rồi này, các bạn mà dọa cô ấy nữa có khi lát lên xe cô ấy lập tức từ chức đó." Cố Trọng nói chuyện với các fans rất mềm mỏng, không nóng giận, fans nghe xong cũng nghe lời lùi ra sau.
"Đi thôi!" Cố Trọng vỗ nhẹ vai Lâm Thương Từ, giọng điệu còn nhẹ nhàng hơn vừa rồi.
Lòng Lâm Thương Tư khẽ rung động, sau đó lại kéo hành lý bắt đầu đi về phía trước, lần này bước đi rất thuận lợi. Cố Trọng ở sau cũng không ngừng giao lưu với người hâm mộ, còn tranh thủ thời gian ký tên lên vài bức ảnh.
Xe đã đợi ở cửa, một tay Lâm Thương Từ nhấc hành lý bỏ vào cốp xe, tay còn lại mới vừa nhấc lên đã xảy ra một bước đệm nhỏ.
"Cố Trọng anh yêu em! Anh đã thích em rất lâu!"
Một fans nam lao ra khỏi đám đông, thấy anh ta sắp ôm lấy Cố Trọng, Lâm Thương Từ nhanh chóng lắc mình chắn ở trước mặt Cố Trọng, tay phải giữ vai đối phương ngăn anh ta lại, dịch nửa người bên trái đẩy nhẹ Cố Trọng, mà lúc này tay trái của cô vẫn quên chưa bỏ hành lý xuống.
"Xin đừng vượt quá giới hạn." Lâm Thương Từ nhìn người đàn ông, vô thức nói một câu thoại thường viết.
Lần đầu tiên Nhan Như Ngọc xuất hiện đã nói câu mở đầu này, sau đó có người còn biến câu này thành ảnh chế.
Cùng là một câu nói nhưng khi được nói bởi những người khác nhau, cảm xúc cũng sẽ rất khác nhau. Nhan Như Ngọc khi nói có chút phóng khoáng và dịu dàng, còn Lâm Thương Từ lại nghiêm túc, nghiêm túc và nghiêm túc nhân ba.
Người đàn ông bị chặn lại, anh ta chăm chú nhìn Cố Trọng hồi lâu, Cố Trọng vẫn giữ vững nụ cười, nói: "Cảm ơn đã thích tôi."
Lâm Thương Từ không biết anh ta nghĩ gì, chỉ thấy đối phương cúi đầu, nhanh chóng rút lui khỏi đám đông rồi rời đi.
"Chị trợ lý ơi, tay chị không mỏi sao?"
Một người hâm mộ thấy cả quá trình tay Lâm Thương Từ vẫn xách vali không đặt xuống, bất chợt hỏi một câu, lúc này Lâm Thương Từ mới phát hiện tay trái của mình đúng là hơi nặng.
"Cảm ơn vì đã quan tâm." Lâm Thương Từ lịch sự trả lời, sau đó chất vali vào cốp xe.
Sau đó Cố Trọng nói chuyện với bọn họ thêm vài câu rồi mới chịu ngồi vào trong xe.
Chờ xe đã chạy đi rất xa, Lâm Thương Từ mới tháo khẩu trang thở một hơi thật dài.
"Nếu cô không quen thì chúng ta có thể đi lối đặc biệt." Cố Trọng có thể đi, chỉ là cô không bao giờ đi vì không muốn người hâm mộ đi một chuyến phí công.
"Tôi sẽ quen thôi." Lâm Thương Từ tựa đầu vào cửa sổ, nhìn cảnh đêm bên ngoài.
Cô chưa đến thành phố Tô Luân bao giờ, nơi này phồn hoa và ồn ào hơn so với Nam Minh. Cô cần sự sôi động và ồn ào này để che giấu một số chuyện, nhưng cũng sợ mình bị nó nhấn chìm nên lúc trước mới không chọn đến Tô Luân, mà lại chọn Nam Minh cũng xô bồ sôi nổi nhưng có nhiều khoảng trống để hít thở hơn.
Khi đến khách sạn là đã hơn 11 giờ, Diệp Tây Nhã đặt hai phòng đơn cạnh nhau. Sau khi đến phòng, Lâm Thương Từ đẩy vali vào phòng mình, rồi vào theo Cố Trọng vào phòng cô ấy.
Cố Trọng đi tắm rửa, Lâm Thương Từ ngồi xem lịch trình ngày mai, nghe nói sẽ có cảnh chụp trong nước, bên Húc Quang đã thuê một hồ bơi, ngày mai các cô sẽ đến đó chụp ảnh.
Cố Trọng ra khỏi phòng tắm, cô dùng khăn lông bọc mái tóc lại, có vài lọn tóc ướt dính lên má, cô ngồi xuống đuôi giường đối diện với Lâm Thương Từ, tháo khăn bắt đầu lau tóc.
"Thời gian chụp ảnh vào ngày mai là 11 giờ, nơi này cách địa điểm ghi hình không xa, lái xe mất độ mười lăm phút, 9 giờ tôi gọi cô được không? Bình thường cô chuẩn bị mất bao lâu? Chúng ta còn phải dành chút thời gian để ăn sáng." Tay phải Lâm Thương Từ cầm bút, chỉ mũi bút vào notebook, chờ Cố Trọng trả lời câu hỏi của mình.
Thật ra Cố Trọng không cần người đánh thức mình, cô có thể tự mình cài báo thức, hơn nữa còn cài vài cái, nhưng cô vẫn trả lời: "Được, vậy thẻ phòng đưa cô, 9 giờ cô đến gọi tôi dậy. Bình thường tôi sẽ ngủ thêm mười phút, tắm rửa khoảng nửa tiếng là xong."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!