Chương 29: Đi làm

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Lăng

Từ Đồ Chi lấy thẻ nhớ, cũng không hhỏi nhiều, trực tiếp cắm thẳng vào đầu đọc thẻ nhớ rồi mở tệp trên máy tính, cô ấy nhíu chặt mày khi nhìn thấy.

Một lúc lâu sau, cô ấy mới rút thẻ nhớ ra, hỏi: "Em có được từ đâu?"

"Trên người một tay paparazzi, tên này theo dõi bọn em." Cố Trọng chống khuỷu tay lên thành ghế, nắm tay dùng ngón trỏ chỉ vào huyệt Thái Dương, vẻ mặt không còn vẻ tươi cười như trước.

"Trong này có nghệ sĩ của Tinh Hải và Vô Cương, còn có một người của Hồng Thành."

Đây là ba công ty nổi tiếng nhất trong giới giải trí hiện nay, Truyền Thông Vô Cương còn là chim đầu đàn, dưới trướng có ảnh đế Nhậm Lễ, Phiếm Hành của các cô vẫn còn thua xa bọn họ.

"Cho nên em mới giao cho chị, dù sao em mà cầm thứ này giây sau đã bị họa sát thân." Những bức ảnh trong thẻ nhớ này không chỉ có hoang dâm trụy lạc, mà còn có cả chất gây nghiện.

Cho dù các cô không lấy được thẻ nhớ, dù là Hứa Lưu Tinh lấy được gã ta cũng không có gan tiết lộ.

"Vậy chị cảm ơn ý tốt của em." Từ Đồ Chi trợn mắt, "Có những ai từng xem những bức ảnh này?"

"Lâm Thương Từ, hai chúng em xem chung."

Từ Đồ Chi trầm ngâm một hồi lâu, mới nói: "Chiều nay em có cảnh quay cho Vân Lân đúng không? Từ hôm nay cô ấy sẽ là trợ lý tạm thời của em, em nhớ báo trước cho cô ấy."

Cố Trọng gật đầu, cô liếc nhìn đồng hồ. Buổi chụp hình của Vân Lân vào 2 giờ chiều, bây giờ còn hơn hai tiếng nữa mới đến, có thể dùng bữa trưa. Thế là cô nhắn tin cho đối phương, hỏi cô ấy có muốn đến công ty mình ăn thử món sườn heo rán không.

Món Donkatsu ở căn tin công ty cô nổi tiếng trứ danh, là do một đồng hương của Từ Đồ Chi chế biến. Trước đây cô ấy chỉ mở một quầy hàng bán ở chợ đêm, sau đó Từ Đồ Chi đưa cô ấy vào công ty, mỗi tháng chỉ lấy tiền thuê nhà, so với tiền thuê sạp hàng ở chợ đêm còn rẻ hơn một nửa. Mọi người trong công ty hay đến ủng hộ, người ở bên ngoài cũng chạy đến mua, việc kinh doanh rất tốt.

* Donkatsu: Thịt heo chiên bột của Nhật.

Lâm Thương Từ nhanh chóng đồng ý, bởi vì cô nói với Lâm Thương Từ là nếu cô ấy đến đây thì mình sẽ dẫn cô ấy tham quan công ty.

Ngồi ở văn phòng Từ Đồ Chi thêm nửa tiếng, trong lúc đó người của Hồng Thành mang hợp đồng [Liễu Vô Ương] đến. Trước đó Từ Đồ Chi đã thảo luận trước với đối phương nên khi Cố Trọng xem thấy không có vấn để nào lớn, mọi điều khoản đều rất hợp lý, cũng nhanh chóng ký tên.

Tiễn đối phương đi, Lâm Thương Từ cũng nhắn tin nói mình đã đến dưới lầu, lúc này Cố Trọng mới tạm biệt Từ Đồ Chi đi xuống lầu.

"Ơ, em không mời chị đi ăn hả?" Từ Đồ Chi vẫn luôn đang đợi, thấy gần đến giờ ăn trưa mà Cố Trọng cũng không rủ mình, nếu là ngày thường là đã mở ứng dụng đặt đồ ăn trực tiếp hỏi mình muốn ăn gì.

Cố Trọng đưa tay vén tóc ra sau, nói: "Em có hẹn rồi, chị nói thư ký Vạn gọi thứ ăn cho mình đi!"

Bây giờ Từ Đồ Chi mới phát hiện, hôm nay Cố Trọng có trang điểm nhẹ khi đến đây, trước đây nếu trong ngày có quay chụp thì cô luôn để mặt mộc đến địa điểm.

*****

Lâm Thương Từ đợi ở quầy lễ tân dưới lầu chưa được năm phút đã thấy Cố Trọng bước ra từ thang máy. Cô ấy đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai, mặc một chiếc áo phông rộng màu vàng nhạt, vạt áo nhét vào trong quần ống rộng màu đen, chân đi một đôi giày vải, hôm nay trông cô ấy rất dễ gần.

"Cô đói bụng chưa?" Cố Trọng vừa gặp mặt đã hỏi ngay.

"Bình thường." Thường ngày Lâm Thương Từ ăn cơm không có thời gian cố định, lúc nào đói nhớ đến là ăn, nếu không nhớ có khi cả ngày chưa ăn được bữa nào.

"Đi thôi! Tôi dẫn cô đi."

Hai người trực tiếp đến tiệm cơm từ cửa hông tiền sảnh, cửa này chỉ dành cho nhân viên trong công ty, người giao hàng của tiệm ăn cũng sẽ ra vào bằng cánh cửa này. Ban đầu người đồng hương đó chỉ bán món Donkatsu với các loại nhân khác nhau, sau đó Từ Đồ Chi nói chuyện với cô ấy, thế là cô ấy bắt đầu bán thêm các món ăn vặt khác, nhưng chỉ là đồ chiên giống các cửa hàng thức ăn nhanh bên ngoài.

Đứng xếp hàng, Cố Trọng quay đầu hỏi: "Cô từng ăn chưa?"

"Trước đây Đường Nhứ từng mua." Lâm Thương Từ tính nói xong sẽ im lặng, nhưng nghĩ một lúc lại nói tiếp: "Em ấy từng đến công ty của các cô rồi, vì diễn viên chính là nghệ sĩ của công ty cô, là một bộ webdrama."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!