*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Lăng
"Liên quan gì đến mày!" Một gã nhuộm tóc màu xanh dẫn đầu bước ra khỏi hàng, có lẽ là đại ca của nhóm này.
"Tôi phục mấy người rồi."
Lâm Thương Từ theo thói quen tính l**m đôi môi khô khốc, Cố Trọng nhìn phớt qua rồi lập tức rời mắt, cây chổi trong tay bị cô đạp lên, rút phần cán chổi ra.
Trước kia cô đã từng đóng vai một ni cô dùng gậy làm vũ khí, cô vẫn còn nhớ một số chiêu thức phòng thân.
"Chúng tôi đã báo cảnh sát, tôi nghĩ chắc mấy người cũng không muốn vào đồn cảnh sát đâu đúng không?" Lâm Thương Từ siết chặt viên gạch, thằng nào dám bước lên đầu tiên cô lập tức đập cho vài phát!
Rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi, vừa nghe báo cảnh sát tất cả đều nao núng.
"Thôi anh, mình đi thôi, bỏ qua đi. Đừng làm lớn chuyện." Kim Chính Hạo đứng sau kéo vạt áo Tóc Xanh.
Nhưng hiển nhiên Tóc Xanh cảm thấy nếu lúc này mình lùi bước vậy quá mất mặt, sẽ tổn hại thân phận đại ca của gã, chỉ đành cứng mồm cứng miệng: "Thôi gì mà thôi, nếu con nhỏ đó không bỏ tiền bồi thường thiệt hại tinh thần là tao không thể cho qua việc này đâu!"
"Anh còn dám nhắc đến tiền bồi thường thiệt hại tinh thần! Sao anh không bảo gã ta bồi thường cho Đường Nhứ? Chia tay hơn hai tháng rồi mà ngày nào cũng theo dõi địa điểm làm phiền em ấy, nếu không phải tôi biết được thì em ấy còn bị quấy rối bao lâu hả?" Lâm Thương Từ càng nói càng giận.
Cô vẫn nhớ rõ lần đầu tiên là Kim Chính Hạo trực tiếp xông vào phòng khách sạn của Đường Nhứ, nếu không phải lúc đó còn có những người khác, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
"Không nói nữa, chờ cảnh sát đến đi. Mấy người có bản lĩnh cứ đứng im đừng nhúc nhích, ai dám cử động thử đi, tôi đánh cho gãy chân!" Lâm Thương Từ thảy viên gạch trong tay.
Nếu nói về đánh nhau, có lẽ cô không phải là người đánh mạnh nhất, nhưng chắc chắn cô là người đánh ác nhất!
"Tiên sư mồ tổ chúng mày......" Tóc Xanh vẫn bạo gan bước đến, vì gã không hề tin cô gái trước mặt này dám đánh gã thật.
Nhưng gã đoán sai rồi, gã chỉ vừa đến trước mặt Lâm Thương Từ là đối phương đã không chút do dự nện viên gạch vào đầu gã. Viên gạch vẫn chưa vỡ, có thể sử dụng lần hai đấy!
Ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết của Tóc Xanh, gã che huyệt Thái Dương rướm máu, còn chưa kịp nổi giận, Lâm Thương Từ đã đổi tay, chuẩn bị nện vào bên huyệt Thái Dương còn lại, nhưng Cố Trọng đã kịp thời bắt được cổ tay của cô ấy.
"Đủ rồi." Đánh nữa sẽ không còn là phòng vệ đả thương.
Xa xa vang lên tiếng còi xe cảnh sát, đám ất ơ này vừa nghe lập tức chạy tứ tán, Lâm Thương Từ thả tay, viên gạch rơi xuống mặt đất.
"Cảm ơn." Lâm Thương Từ thở hắt ra, lúc này Cố Trọng mới thả tay cô ấy.
Lâm Thương Từ gõ nhẹ cửa nhà vệ sinh công cộng, nói: "Đường Nhứ, là chị đây, mở cửa được rồi."
Cánh cửa chậm rãi mở ra, Đường Nhứ núp sau cửa đưa mắt nhìn, sau khi xác nhận đám người kia đã đi mới bước ra ngoài.
Lâm Thương Từ xem xét toàn thân đối phương, ngoại trừ trên người có mùi rượu còn lại cũng không đáng ngại, cô hỏi: "Em có điện thoại sao không trực tiếp báo cảnh sát?"
"Em gọi không được, em gọi cô Phòng cũng không được, chỉ gọi được mỗi chị." Đường Nhứ cũng ấm ức, ai gặp chuyện lại không báo cảnh sát chứ? Thế nhưng cái điện thoại chết tiệt này như trúng tà, chỉ gọi được mỗi Lâm Thương Từ.
"Không phải hôm đó em nói muốn giải quyết sao, thế sao tên Kim Chính Hạo đó còn tìm em nữa?" Những lần trước cũng không có chuyện gì, sao lần này lại nhiều chuyện thế?
"Em cho gã một bạt tai trước mặt mọi người, có lẽ gã ghi hận trong lòng." Đường Nhứ bóp ấn đường, sớm biết thế đã không làm vậy.
"Đánh hay lắm, lần sau đừng đánh nữa. Đám bạn của tên này không phải người lương thiện gì, cảnh sát đến em cũng báo cảnh sát luôn đi." Xem ra không đánh được Kim Chính Hạo rồi, đánh gã thì phải đi uống trà.
Sau khi cảnh sát thẩm vấn xong, lại mời cả ba người về đồn ghi chép, còn những người kia cũng sẽ bị bắt về thẩm vấn.
Cố Trọng có xe đưa Đường Nhứ về nhà trước, sau đó lại chở Lâm Thương Từ về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!