*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Lăng
Sáng sớm tỉnh dậy, việc đầu tiên mà Cố Trọng nghĩ đến vẫn là Lâm Thương Từ, giống như cô ấy ở trong đầu cô suốt một đêm, chưa từng rời đi.
Cô hoang mang nhấc điện thoại lên, nhấp mở khung chat với Lâm Thương Từ, nhìn đồng hồ, lúc này còn sớm chưa đến 7 giờ, không biết đối phương đã dậy chưa.
Cô muốn tìm cô ấy không phải vì muốn xin lỗi hay gì đó. Về cơ bản mà nói, cứu người là không sai, sai ở chỗ cô chưa bao giờ để tâm đến cô ấy.
Rất khó để mở lời, không biết nên dùng lý do gì để tìm cô ấy, Cố Trọng bĩu môi suy đi nghĩ lại, cái nào cũng không thích hợp.
Nhưng đột nhiên cô nghĩ vì sao mình lại muốn tìm cô ấy, cô muốn tìm cô ấy nhưng lại không tìm được lý do nào, vậy vì sao nhất định phải tìm cô ấy. Những gì cần nói hôm qua cũng nói hết rồi, kế tiếp nên làm thế nào cũng đã rất rõ ràng, hình như không cần thiết phải liên lạc nữa.
Bất chợt cảm thấy trong lòng vắng vẻ, chỉ vài tiếng nhưng giữa các cô đã nói chuyện với nhau rõ ràng hết.
Điều duy nhất Lâm Thương Từ mong chờ ở cô chỉ có "Không chết", nhưng cô luôn cảm thấy không cam lòng. Nghĩ rằng khi đối mặt với tình huống kỳ lạ như này, hai người đồng bệnh tương liên nên càng có nhiều ràng buộc hơn.
Cô muốn thành lập mối quan hệ nào đó không quan trọng bằng việc sinh tử, nhưng lại càng đặc biệt hơn so với việc sinh tử.
Vì thế cô gọi điện cho Từ Đồ Chi, điện thoại đổ chuông một lúc lâu thì người bên kia mới bắt máy, đối phương nói chuyện mơ màng kèm theo sự bất mãn.
"Cố Trọng ơi là Cố Trọng, em có biết là em làm phiền mười phút hoàng kim của chị không hả!" Từ Đồ Chi luôn rời giường vào lúc 7 giờ sáng, mười phút sau khi đồng hồ báo thức vang lên là giai đoạn cô ấy thích nhất.
"Ngày kia là sinh nhật chị phải không?" Cố Trọng đã biết còn hỏi.
Hàng năm cứ đến ngày 27 tháng 7 ít nhất cô cũng sẽ tặng quà để bày tỏ lòng thành, dù đối phương chẳng thiếu thứ gì.
"Mới sáng tinh mơ mà em gọi hỏi chị chuyện này, em có bệnh à." Từ Đồ Chi có khát vọng muốn cúp điện thoại.
Cố Trọng trái lại không để bụng, cô biết Từ Đồ Chi có tính xấu khi rời giường, hơn nữa trừ ghét bị đồng hồ báo thức còn rất ghét bị người khác đánh thức, "Chị muốn tổ chức tại nhà em không, em tìm người tổ chức sinh nhật cho chị nha."
"Bạn bè của em toàn là nghệ sĩ, chị không cần một loạt nghệ sĩ hay gừng sĩ không quen biết gì tổ chức sinh nhật cho mình cả." Hơn nữa có khi họ cũng không muốn tổ chức sinh nhật cho bà chủ một công ty khác.
Từ Đồ Chi không tính ngủ tiếp, bị Cố Trọng chọc giận như vậy cô ấy bỏ hẳn ý định ngủ tiếp.
"Không phải nghệ sĩ, là biên kịch. Lúc trước chị nói muốn giúp em chế tác một kịch bản đó, đúng lúc em hẹn chị đến gặp mặt, sẵn làm tiệc sinh nhật luôn."
"Chị nói thế bao giờ?" Từ Đồ Chi loạng choạng ngồi dậy, bắt đầu nhớ lại bản thân nói sẽ "trải đường" giúp đối phương khi nào.
"Chị muốn đổi ý? Sếp Từ của Phiếm Hằng Truyền Thông muốn nuốt lời kìa!" Mặc kệ là lý do gì, cô cũng phải "mượn" Từ Đồ Chi để hẹn Lâm Thương Từ.
"Em khoan vội, tuy là chị không nhớ sẽ nói giúp em khi nào, nhưng nếu em nói với người ngoài rằng chị nói mà không giữ lời là đạp đổ bảng hiệu nhà mình đấy! Em đừng quên em có cổ phần chị tặng cho em." Đó là món quà dành cho mười năm cống hiến của Cố Trọng ở Truyền Thông Phiếm Hành.
"Cuối năm sau hợp đồng của em sẽ đến hạn đó." Cố Trọng không chịu buông tha, hôm nay cô ấy không đồng ý thì cô sẽ không cúp máy.
"Haizz, bạn bè thôi mà, nói mấy này......" Hiện giờ độ nổi tiếng của Cố Trọng đang cao, tuyệt đối không thể thả được.
"Thế quyết định vậy nha, 8 giờ tối ngày 27." Cố Trọng chuẩn bị cúp điện thoại, lại nghe thấy Từ Đồ Chi ở bên kia hét lên.
"Khoan! Đổi ngày khác được không, tối 27 chị có party du thuyền!" Hơn nữa còn mời khách hết rồi.
"Chị biết nhà em có ban công mà, ban công đó rất rộng. Đến hôm đó em tổ chức tiệc BBQ cho chị, chị cảm thấy đến nhà em tổ chức sinh nhật ăn nướng BBQ đặc biệt hay là party du thuyền đặc biệt hơn?"
Năm nào cũng là party du thuyền, không chút mới mẻ, Cố Trọng đi được một lần không muốn đi nữa.
"Ừ thì...... Được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!