*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Lăng
Ngày 12 tháng 8 tại Nhàn Hoa Cư
Cố Trọng cùng Diệp Tây Nhã vào phòng dưới sự hướng dẫn của người phục vụ, cửa mở ra bên trong không một bóng người, các cô đến sớm mười lăm phút.
Không phải chờ lâu, cánh cửa lại mở ra lần nữa, có vài người từ bên ngoài bước vào. Cố Trọng liếc nhìn, người đến là hai vị đạo diễn Lý Hà và Hoa Khán Khê của bộ phim [Núi rừng], một cô gái trẻ tóc xoăn, hẳn là tác giả nguyên tác [Liễu Vô Ương], Ngải Tham. Ngoài ra còn có một ông chú trung niên hơi béo, có lẽ là một trong những nhà đầu tư mà Diệp Tây Nhã nhắc đến.
Khi gương mặt cuối cùng xuất hiện từ sau bọn họ, Cố Trọng bất giác hơi nhíu mày, nhưng lập tức giãn ra để tránh đối phương phát hiện.
Là Nhậm Lễ, người ở độ tuổi 40 đã giành được ba lần ảnh đế và ba lần thị đế.
*Ảnh đế: Nam diễn viên chính phim điện ảnh xuất sắc nhất. Thị đế: Nam diễn viên chính phim truyền hình xuất sắc nhất.
Cố Trọng có phán đoán sơ bộ lý do vì sao những người này xuất hiện ở đây. Lý Hà và Hoa Khán Khê rất có thể sẽ là đạo diễn chịu trách nhiệm quay [Liễu Vô Ương], cần tìm kiếm diễn viên. Về phần Ngải Tham có thể là được mời tham gia cải biên kịch bản, có ích trong việc cung cấp một số ý kiến về việc tuyển chọn diễn viên. Còn nhà đầu tư đương nhiên là vì thể hiện bản thân, có nên dùng Cố Trọng hay không thì ông ta là người giữ phần lớn quyền quyết định.
Về phần Nhậm Lễ......
"Xin chào, tôi là Nhậm Lễ." Nhậm Lễ chủ động đưa tay về phía cô.
"Chào thầy Nhậm, em là Cố Trọng." Cố Trọng nắm hờ, giây sau nhanh chóng buông ra.
"Ừm...... Cố Trọng, Nhậm Lễ cũng là nhà đầu tư đằng sau bộ phim này, nên tôi mời anh ấy đến chung." Lý Hà và Cố Trọng đã từng hợp tác qua nên có quen biết, "Vị này là đổng sự Nghê, nhà đầu tư chính."
Cố Trọng mỉm cười bắt tay cùng đổng sự Nghê, ước chừng ba giây mới thả ra. Đổng sự Nghê ưỡn cái bụng phệ, nói mọi người không cần khách sáo, tất cả cùng nhau ngồi xuống.
Trong bữa ăn Cố Trọng luôn giữ vững nụ cười, không biết đổng sự Nghê có phát hiện không nhưng dù sao cô cũng thấy bản thân cười đến sượng rồi. Có lẽ Nhậm Lễ cũng phát hiện, cho nên ông ấy chen vào giữa đổng sự Nghê cùng Cố Trọng, chuyển chủ đề vào trọng tâm.
Cố Trọng lịch sự gật đầu với đối phương, sau đó nghiêng mặt uống ngụm trà.
"Việc chọn ai diễn vai chính tôi nghĩ vẫn nên để đạo diễn và tác giả quyết định, bọn họ mới là người có chuyên môn." Đổng sự Nghê biết mình không am hiểu phương diện này, ông ta chỉ để ý đến kết quả.
Chỉ cần tác phẩm có lợi nhuận thì dùng ai cũng được, nhưng vì để thể hiện vai trò nhà đầu tư của mình nên ông ta vẫn đến như thủ tục, để người khác vẫn nhớ thân phận nhà đầu tư của ông ta.
Lúc này rốt cuộc cũng đến phiên Ngải Tham, người luôn im lặng suốt quá trình có quyền lên tiếng. Lý Hà và Hoa Khán Khê khẽ thúc nhẹ vào người cô ấy, Ngải Tham cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu, lần đầu nhìn thẳng vào Cố Trọng trong buổi tối nay, khẽ nói: "Khi tôi viết Liễu Vô Ương, nàng ấy không hề có diện mạo trong tâm trí tôi."
Đương lúc mọi người vẫn chưa hiểu ý cô ấy, Ngải Tham lại bổ sung thêm một câu: "Nếu bây giờ nó được chuyển thể thành phim, tôi thấy cô Cố vô cùng hợp với Vô Ương."
Nghe được chính tác giả khẳng định, đêm nay lần đầu tiên Cố Trọng nở một nụ cười phát ra từ nội tâm.
Để chuyển thể và diễn giải một siêu cấp đại IP không phải là một chuyện đơn giản. Tác giả phụ trách tạo dựng câu chuyện để các nhân vật phát triển từ bị giới hạn trong câu chữ ra khỏi trang sách, cho phép các nhân vật phát triển tự do, khiến những người hâm mộ đã đọc truyện khen ngợi yêu quý các nhân vật không chút keo kiệt.
Mỗi một độc giả có sự tưởng tượng khác nhau về nhân vật, vì vậy rất nhiều cuốn sách khi tuyên bố chuyển thể thành phim truyền hình hoặc điện ảnh, fans nguyên tác sẽ có phản ứng trái chiều và không thích. Một nhân vật trong có hàng nghìn hình tượng trong lòng hàng nghìn fans nguyên tác, khó khăn lớn nhất là phải "làm dâu trăm họ" mà.
Người duy nhất có thể kết nối người thật và nhân vật trong sách chỉ có chính tác giả sáng tạo ra nhân vật, chỉ có tác giả mới biết rõ nhân vật ban đầu có hình tượng như thế nào, có khuôn mặt trông như nào, giọng nói ra làm sao.
Ngải Tham nói Liễu Vô Ương của cô ấy vốn không có khuôn mặt, nhưng giờ cô ấy nguyện ý để bản thân trở thành Liễu Vô Ương, điều này đối với Cố Trọng thân là diễn viên mà nói là một vinh hạnh rất lớn.
"Tôi cũng là fans nguyên tác của [Liễu Vô Ương], lần đầu tiên thấy cô Cố tôi cũng cảm thấy cô ấy rất thích hợp." Hoa Khán Khê có một khuôn mặt thiếu nữ trẻ con, cô ấy lém lỉnh nói thêm: "Câu này chỉ đại biểu quan điểm cá nhân của tôi thôi."
"Vậy bây giờ xem ra nữ chính đã xác định rồi đúng không?" Nhậm Lễ cố ý hỏi lại, ông muốn đổng sự Nghê cho một câu trả lời khẳng định.
Trên thực tế, ngoại trừ bỏ tiền ra đổng sự Nghê không có chủ kiến gì, nhưng cũng chính vì có tiền cho nên ông ta mới có thể nói những lời sau: "Ban đầu tôi cũng rất rối rắm, bởi vì tôi thấy Lâm Sách cũng rất phù hợp, độ phủ sóng cũng cao, thậm chí còn giành được giải thưởng......"
Đổng sự Nghê vừa nói vừa quan sát phản ứng của Cố Trọng, nhưng Cố Trọng vẫn bình thản ung dung đưa tay cầm ấm trà châm đầy trà vào chén trà gần cạn của ông ta. Ông ta lại nhìn thoáng qua hai vị đạo diễn cùng Nhậm Lễ, thấy những người chuyên nghiệp này cũng không có ý kiến, nếu lúc này ông ta lại nói mập mờ nước đôi sẽ khiến họ cho là ông ta cố tình làm khó, có vẻ nhỏ nhen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!