Chương 16: Khoảng trống

Editor: Lăng

Cố Trọng nằm ở trên giường, nghe đi nghe lại đoạn ghi âm.

Giờ đây cô an tâm thoải mái khi nằm ở nhà, vì Diệp Tây Nhã đã thuê chuyên gia kiểm tra chi tiết toàn bộ căn nhà của cô, không có bất kỳ thiết bị theo dõi hay nghe lén nào. Sau khi cô đổi mật khẩu nhà, không cần lo lắng có ai âm thầm trốn ở một góc nhà lén nhìn cô nữa.

Giọng Lâm Thương Từ phát ra từ điện thoại cuốn hút cô, không chuyên nghiệp như diễn viên lồng tiếng kịch truyền thanh hay phim truyền hình, giọng cô ấy dường như mang theo khát vọng và mong cầu.

Nghe đoạn ghi âm, cô lại lấy căn cước công dân của Lâm Thương Từ ra, quan sát ảnh cô ấy, khuôn mặt và giọng nói không hợp nhau.

Trong người cô khô nóng đến phát hoảng, không phải là khô nóng của d*c v*ng, mà là sự khô nóng như thể nguồn nước ban đầu bị cạn kiệt không rõ lý do, đất đai khô cằn, không thích hợp cho bất kỳ loại thực vật nào phát triển.

Đồng hồ điện tử phát ra âm thanh tích tích, cô nhìn phớt qua thì thấy giờ đã là 10 giờ tối, mai là cuối tuần, cho nên cô lập tức nhắn WeChat cho Diệp Tây Nhã nói mình muốn livestream.

Cố Trọng rất ít khi livestream, hầu hết các buổi livestream kêu là vào dịp lễ, Tết. Giống như hôm nay không hề báo trước, cũng không phải ngày đặc biệt mà lại livestream khiến fans kinh ngạc há hốc mồm.

Đang hẹn hò nhanh chóng kết thúc buổi hẹn, muốn ngủ lập tức phấn chấn tinh thần, thức đêm tăng ca cũng gác lại deadline,...... Đủ loại người tập trung tại kênh livestream của Cố Trọng.

Lâm Thương Từ cũng nhận được thông báo livestream, cô đang nằm dài trên sofa phòng khách ngây người, nên cũng nhấn vào xem cùng trăm nghìn người khác, lượng người xem không ngừng tăng lên, nối đuôi không dứt.

Đây có lẽ là buổi livestream đầu tiên của Cố Trọng kể từ khi [Phong hoa] phát sóng nên có không ít fans mới.

Cố Trọng vừa loay hoay mở đèn vừa chào buổi tối, Diệp Tây Nhã còn đang trên đường, tuy đối phương đã nói chờ cô ấy hai mươi phút nhưng cô không tính chờ.

"Mọi người ơi, chúng mình tranh thủ chị Tây Nhã chưa đến nói vài chuyện thú vị được không?" Cố Trọng cười cong mắt.

Fans đều biết Diệp Tây Nhã. Diệp Tây Nhã là người đại diện kiêm trợ lý cho nên sẽ có mặt trong rất nhiều sự kiện, lâu ngày fans nào cũng biết.

Thấy những bình luận khuyến khích cô tâm sự, Cố Trọng nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói: "Hai ngày nay tôi đang đọc một cuốn tiểu thuyết, nội dung đại loại kể về một người bình thường du hành ngược thời gian và gặp một cô gái ở đó. Nhân vật chính nói cho cô gái đó biết những chuyện sẽ xảy ra với cô ấy, nội dung đại khái là vậy."

"Cho nên tôi cũng hơi tò mò muốn hỏi thử các bạn, nếu các bạn là cô gái đó và được báo trước tương lai của mình, các bạn có tin lời người xuyên không đó không?

Cô trượt đầu ngón tay để đọc tin nhắn, không ít người nói là để người du hành đó đọc dãy số trúng số, nếu trúng thì tin lời người đó nói, Cố Trọng cũng chỉ cười cười.

Cô đã có dãy số trúng số rồi, nhưng cô không muốn đợi đến khi trúng thật mới tin Lâm Thương Từ. Bởi vì đó là tin tưởng thụ động.

Đột nhiên có một bình luận thu hút cô, cô chăm chú hồi lâu, sau đó mới cong môi nói: 'Hóa ra còn có những bình luận khác ngoài xổ số."

"Nếu không mất đi cũng không thương tổn thì sao không thử tin cô ấy?"

Cố Trọng hé môi, hỏi người đó: "Vậy nếu những gì lời người đó nói chỉ là giả, chỉ muốn trêu chọc tôi thì sao?"

Lâm Thương Từ cau mày, gõ từng chữ một: "Vậy cô ấy sẽ đạt được kh*** c*m khi trò đùa dai đó thành công, nhưng lại đánh mất đi lòng tin của một mỹ nữ dành cho mình, bên nặng bên nhẹ bên nào hơn?"

Bốn chữ "Bên nặng bên nhẹ" đánh trúng n** m*m m** nhất trong lòng Cố Trọng.

Khi Diệp Tây Nhã đến Cố Trọng đã nhảy qua chủ đề xuyên không, chuyển sang nói về ẩm thực.

Lâm Thương Từ đặt điện thoại lên bàn, bản thân ngơ ngác nhìn lên trần nhà. Cố Trọng tán gẫu rất nhiều chuyện, cuối cùng còn hát nhưng vì vấn đề bản quyền nên mỗi bài hát chỉ hát ba câu.

I would've walked through hell to find another way.

I would've laid me down if I knew that you would stay.

I would've crossed the stars to keep you in my life.

"But now I'm falling hard without you here tonight." Lâm Thương Từ khe khẽ hát câu thứ tư mà Cố Trọng không thể hát được vì bản quyền.

Cô rất ít khi nghe nhạc tiếng Anh, cũng không biết nhiều ca sĩ, bài hát này cô nhớ rõ mình chưa bao giờ nghe, thế mà cô lại hát được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!