*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Lăng
Cố Trọng bừng tỉnh, cô luôn có cảm giác bản thân gặp ác mộng, nhưng lại không nhớ rõ nội dung giấc mơ. Sếp Tổng đứng ở mép giường dùng móng vuốt cào nhẹ cánh tay trần lộ ra ngoài của cô, như đang vỗ về.
"Good morning Sếp ~" Giọng cô rất dịu dàng, đưa tay xoa đầu Sếp Tổng.
Cô với tay lấy remote điều hòa trên tủ đầu giường, nhìn thoáng qua nhiệt độ bên trên. Rõ ràng là 22 độ C nhưng cô lại đổ mồ hôi đầy người như thể bị lửa đốt, phần cổ và vạt áo ướt đẫm.
Cố Trọng tính chống tay trái rời giường theo thói quen, lại bất ngờ cảm thấy đau nhức, cô rút tay về cẩn thận xoa bóp kiểm tra.
Bây giờ lại không đau nữa.
Vậy nên cô ngồi dậy, lấy điện thoại đặt ở mép giường, có một tin nhắn WeChat từ Diệp Tây Nhã.
"11 giờ rưỡi chị ghé đón em nha."
Liếc nhìn thời gian, bây giờ là 9 giờ sáng, cô vẫn ngủ nướng thêm được một lúc.
Nếu là ngày thường, cô vừa ngả đầu là lập tức ngủ ngay được, nhưng giờ đột nhiên lại không thể ngủ được. Cô luôn cảm thấy trong lòng bất an, lại không biết cảm giác đó đến từ đâu.
Cố Trọng nằm lì trên giường trằn trọc hơn mười phút, lúc này mới đành phải đứng dậy, làm bữa sáng đơn giản cho bản thân.
Trứng luộc lòng đào, hai cây xúc xích, một ít bông cải xanh hấp, một ly sữa bò nóng, thế là xong một bữa sáng đơn giản.
Vừa ăn sáng vừa lướt Weibo, cả một buổi sáng thu hoạch không ít tình yêu của fans hâm mộ.
Cô chưa bao giờ tìm kiếm tên mình trên quảng trường, nhưng cô sẽ tìm tên nhân vật. Tỷ như hiện giờ cô gõ ba chữ Nhan Như Ngọc sẽ có không ít người bày tỏ với cô, đương nhiên cũng có lọt lưới không ít thành phần chướng tai gai mắt.
"Diễn cái đếch gì vậy, còn đâu là sư tỷ Nhan Như Ngọc quốc dân!" Câu này hoàn toàn đang mắng cô.
"Ai đó trừ bản mặt ra có diễn xuất gì đáng để nói không? Người thường như tôi còn nhìn ra là cô ả không theo kịp tiết tấu của Kiêu Kiêu, ai có thể nói cho tôi biết mị lực của nhân vật Nhan Như Ngọc này nằm ở đâu không!" Câu này tốt xấu gì cũng khen nhan sắc của cô, nhưng lại lén lút so sánh ganh đua.
"Chắc chỉ có mình tôi là ngược lại? Phiền gần chết! Cả ký túc xá ai cũng thích Nhan Như Ngọc, tôi lại càng ghét. Tôi thích nhị sư tỷ Lý Lẫm hơn!" Tuy là nhỏ này ghét nhưng những người khác trong ký túc xá lại thích, vậy là một chấp ba, thích nhiều hơn ghét, cô có thể chấp nhận được.
"Nhan Như Ngọc trong phim khác gì cây sào trúc đâu, sao không tìm một cây sào tới mà diễn đi?" Câu này cô có thể nghĩ là đang khen cô cao ráo.
Sống trong giới giải trí nhiều năm, từ lâu cô đã tìm được niềm vui trong đau khổ. Tìm được điểm khen ngợi bản thân trong số bình luận tiêu cực đôi khi cũng rất thú vị.
11 giờ rưỡi, Diệp Tây Nhã đúng giờ đến đón Cố Trọng, cô ấy tự nhập mật mã, sau khi vào nhà, cô ấy ngồi trên sofa chơi với mèo chờ Cố Trọng.
"Tây Nhã, hôm nay em cứ thấy mình sao sao ấy." Cố Trọng thay đồ bước ra ngoài, trên mặt có chút khó hiểu.
Bởi vì khi cô thấy Diệp Tây Nhã, trái tim vô thức run lên, hệt như lúc vừa ngủ dậy, trong lòng hoảng sợ không rõ lý do.
"Sao em? Bị bệnh hả?" Diệp Tây Nhã thả Sếp Tổng, dùng mu bàn tay chạm trán Cố Trọng.
"Không bệnh, luôn thấy sợ hãi trong lòng." Cố Trọng đưa tay xoa vị trí trái tim.
"Hôm nay là lần đầu tiên?" Diệp Tây Nhã hơi lo lắng.
Cô ấy biết có vài nghệ sĩ sẽ bị hoảng loạn do áp lực, cô muốn xác nhận xem Cố Trọng có phải là trường hợp này không, có nghiêm trọng không. Nếu đúng thì phải đi khám nhân lúc còn sớm.
"Chắc vậy! Chưa từng bị bao giờ?" Đó chỉ là một cảm giác trong chớp mắt, thậm chí còn tồn tại chưa đến ba giây đã biến mất không thấy, "Giờ lại ổn rồi.'
"Không có việc gì thật sao?" Diệp Tây Nhã tỏ vẻ hồ nghi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!