Chương 128: All in love

Câu chuyện số 1:

"Cố Trọng, em xem này!" Lâm Thương Từ từ phòng bếp nói vọng ra, giọng điệu có chút hốt hoảng.

Cố Trọng đang nằm dài trên sofa đọc sách, khẽ nhíu mày. "Có chuyện gì thế Từ? Cháy nhà à?"

"Không... không phải cháy nhà," Lâm Thương Từ thập thò ở cửa, trên tay cầm một cái nồi đen thui, "Chỉ là... chị định luộc trứng cho bữa sáng mai."

Cố Trọng bật cười, chống tay ngồi dậy. "Rồi sao? Trứng đâu?"

Lâm Thương Từ tiu nghỉu chìa cái nồi ra. Bên trong là một thứ gì đó đen kịt, hình dáng tròn tròn méo mó. "Đây... đây là trứng của chúng ta."

"Ôi trời ơi, masterchef Từ!" Cố Trọng không nhịn được nữa, ôm bụng cười. "Từ luộc trứng kiểu gì mà ra than thế này? Từ có cho nước không đấy?"

Lâm Thương Từ gãi đầu, vẻ mặt vô tội. "Chị... chị quên mất."

Câu chuyện số 2:

Một buổi tối nọ, sau khi cả hai vừa ăn tối xong, Lâm Thương Từ đang rửa bát thì Cố Trọng ôm một chồng quần áo đến.

"Từ ơi, hình như máy giặt nhà mình bị hỏng rồi."

"Hỏng á? Sao thế?" Lâm Thương Từ vội vàng lau tay.

Cố Trọng chỉ vào cái máy giặt đang kêu "ục ục" một cách đầy khó nhọc. "Nó cứ kêu thế này từ nãy đến giờ, em sợ nó nổ mất."

Lâm Thương Từ tiến lại gần, lắng nghe một lúc rồi thở dài. "Trọng à, em có bỏ quên cái tất nào trong lồng giặt không đấy?"

Cố Trọng ngơ ngác. "Hình như... có một đôi em chưa tìm thấy."

Lâm Thương Từ mở cửa máy giặt ra, và đúng như dự đoán, một chiếc tất màu xanh lá cây lạc lõng đang bị mắc kẹt ở đâu đó bên trong, khiến lồng giặt không thể quay bình thường.

"Đây này, 'thủ phạm' gây ra tiếng động lạ lùng đây." Lâm Thương Từ vừa gỡ chiếc tất ra vừa lắc đầu cười bất lực. "Lần sau nhớ kiểm tra kỹ túi quần áo trước khi cho vào máy giặt nhé baby."

Câu chuyện số 3:

Vào một ngày cuối tuần rảnh rỗi, Cố Trọng hào hứng đề nghị: "Lâm Thương Từ, hay chúng ta cùng nhau trồng cây đi!"

Lâm Thương Từ vốn không mấy mặn mà với việc làm vườn, nhưng thấy vẻ mặt háo hức của Cố Trọng thì cô cũng mềm lòng. Thế là cả hai cùng nhau ra ban công với mấy chậu cây nhỏ và một bao đất.

Trong khi Lâm Thương Từ cẩn thận xới đất và đặt cây vào chậu, Cố Trọng lại có vẻ quá nhiệt tình. Cô ấy đổ cả bao đất vào một cái chậu bé xíu, rồi ra sức tưới nước đến nỗi nước chảy lênh láng khắp ban công.

" Cố Trọng, em làm gì mà nước chảy lênh láng thế?" Lâm Thương Từ nhăn mặt.

"Tưới nước cho cây đó," Cố Trọng cười tươi rói, "Cây phải uống thật nhiều mới lớn nhanh được chứ!"

Đến khi cả hai nhìn lại thành quả của mình, ban công thì lấm lem bùn đất, cái cây có nguy cơ bị úng nước, Lâm Thương Từ chỉ biết thở dài, còn Cố Trọng thì vẫn toe toét cười.

Câu chuyện số 4:

Một buổi tối nọ, sau khi xem phim xong, không khí trong phòng khách có vẻ hơi "nóng" lên. Cố Trọng khẽ cựa mình, nhìn Lâm Thương Từ với ánh mắt đầy ẩn ý.

"Từ ơi..." giọng Cố Trọng nhỏ nhẹ.

Lâm Thương Từ giả vờ như không hiểu, vẫn chăm chú nhìn vào màn hình TV đã tắt. "Sao thế em?"

"Em... em thấy hơi nóng." Cố Trọng tiến lại gần, vòng tay ôm eo cô ấy.

"Nóng hả? Để chị tăng điều hòa lên nhé." Lâm Thương Từ định với tay lấy điều khiển.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!