Editor: Lăng
Đã hai ngày rồi không thể ngủ ngon, bởi vì Nhậm Lễ luôn xuất hiện trong giấc mơ của cô. Chỉ cần nhắm mắt lại, cô sẽ mơ thấy cùng một cảnh, và ở cuối giấc mơ, luôn nghe thấy Nhậm Lễ nói: "Đến lượt cô rồi."
Cô rất sợ, sợ rằng cuối cùng Lâm Thương Từ cũng sẽ rơi vào kết cục giống như Kỳ Thất, sợ rằng Lâm Thương Từ sẽ giống như trong giấc mơ của cô, bị g**t ch*t trong bồn tắm.
Nỗi sợ hãi liên tục gặm nhấm lấy Cố Trọng, như thể chỉ cần một giây sau đối phương sẽ đột ngột xuất hiện trước mặt cô. So với bản thân, cô càng sợ Lâm Thương Từ sẽ vì cô mà mất mạng.
Nhưng cô cũng biết rằng nếu Lâm Thương Từ biết chuyện về đoạn video, cô ấy nhất định sẽ không bỏ mặc cô. Vì để bảo vệ Lâm Thương Từ, Cố Trọng quyết định tạm thời rời xa cô ấy.
Sáng ngày 25, Lâm Thương Từ cầm chiếc điện thoại đã bị rơi vỡ, xuất hiện trước cửa nhà Cố Trọng. Cô muốn nói với Cố Trọng rằng mình đã không thể gắng gượng thêm nữa.
Nhưng cô phát hiện mật mã cửa đã bị thay đổi, không còn là dãy số quen thuộc 5327. Vì vậy, cô bấm chuông.
Cố Trọng ra mở cửa, Lâm Thương Từ theo thói quen muốn ôm lấy cô, nhưng trước khi hành động, đã bắt gặp sự lạnh nhạt trong ánh mắt của Cố Trọng. Cô khựng lại tại chỗ, cảm thấy Cố Trọng còn xa lạ hơn cả lần đầu tiên gặp mặt.
Cố Trọng hít sâu một hơi, câu đầu tiên lại là: "Thương Từ, hay là chúng ta tạm thời xa nhau một thời gian nhé?"
Lâm Thương Từ cúi đầu. Cố Trọng thấy cô ấy vài lần định mở miệng lại thôi, trong lòng thầm hy vọng cô ấy sẽ nói bất cứ câu gì để từ chối. Thế nhưng sau hai phút im lặng kéo dài, Lâm Thương Từ chỉ thốt ra một câu:
"Ừm."
Giống như trước đây, bất kể yêu cầu là gì, Lâm Thương Từ luôn dùng một chữ đơn giản nhất để đồng ý với cô.
Ngay sau đó, Lâm Thương Từ lại nói: "May mà nhà em cũng không còn nhiều đồ của chị, em tự xem rồi vứt đi cũng được. Vậy chị đi trước đây."
Cố Trọng nhìn bóng lưng rời đi của cô, cố gắng kiềm chế sự kích động muốn chạy đến giữ cô lại, ép buộc bản thân đóng cửa lại.
Cô cảm thấy hơi thất vọng, vì Lâm Thương Từ thậm chí còn chẳng hỏi cô bất kỳ lý do nào, chỉ lạnh lùng chấp nhận sự thật chia tay.
Mãi đến khi về đến nhà, ngay khoảnh khắc đóng cửa lại, Lâm Thương Từ mới ngã ngồi xuống đất, như thể toàn thân đã mất hết sức lực. Những cảm xúc suy sụp như sóng lớn tràn về, nhấn chìm lấy cô. Cô dựa lưng vào cửa, khóc đến mức toàn thân run rẩy.
Cô hận sự xuất hiện của Lâm Minh Thịnh đã khiến cuộc đời mình trở nên hỗn loạn, hận ông ta đã hại chết mẹ cô, càng hận bản thân không biết trân trọng Cố Trọng. Cô phải khiến người ta thất vọng đến mức nào mới khiến Cố Trọng đề nghị chia tay, bởi vì cô thậm chí còn không nhìn thấy bất kỳ cảm xúc nào trong mắt Cố Trọng có thể gọi là không nỡ hay muốn níu kéo.
Cô và Cố Trọng, có lẽ ngay từ đầu đã không nên gặp nhau.
Ngày 27 tháng 8, Lâm Thương Từ bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Nghe thấy Phòng Giai Nhuế nói chuyện ở đầu dây bên kia, cô cảm thấy nhất thời không thể hiểu được.
Không để ý đến bà ấy, Lâm Thương Từ dứt khoát cúp máy, mở Weibo ra, thấy từ khóa liên quan đến Cố Trọng đang đứng đầu bảng tìm kiếm nóng: Cố Trọng tử vong tại hiện trường do tai nạn xe.
Bốn chữ "tử vong tại hiện trường" hoàn toàn không để lại chút cơ hội cứu vãn nào.
Ngón tay run rẩy bấm vào từ khóa, ngay khoảnh khắc nhìn thấy video vụ tai nạn, Lâm Thương Từ đột nhiên thấy buồn nôn, lao vào nhà vệ sinh nôn mửa. Cô nôn đến mức cổ họng đau rát, sau đó siết chặt nắm tay đi về phòng, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên giường. Trên màn hình vừa bật lên một thông báo từ tài khoản cá nhân của Từ Đồ Chi, người mà cô đã đặt chế độ theo dõi đặc biệt, vừa đăng một bài viết mới.
Chỉ có bốn chữ: Tin tức là thật.
Khoảnh khắc nhìn thấy bốn chữ này, Lâm Thương Từ thậm chí không đủ can đảm để bấm vào, chỉ cảm thấy mình không thở nổi, hô hấp trở nên khó khăn, tim đập loạn nhịp.
Cô cầm điện thoại gọi vào số của Cố Trọng, nhưng đáp lại cô chỉ là một câu nói quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn:
"Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau."
Dù cô có gọi mười lần hay một trăm lần, thứ chờ cô vẫn mãi chỉ là giọng nữ máy móc đó.
Phòng Giai Nhuế và Đường Nhứ, những người biết rõ mối quan hệ giữa cô và Cố Trọng, sau khi biết chuyện đã vài lần đến tìm cô, nhưng Lâm Thương Từ chỉ nhốt mình trong phòng, hoàn toàn không phản hồi bất kỳ sự quan tâm nào của họ.
"Người trước giờ ít khi uống rượu mà giờ cũng bắt đầu sa đọa rồi."
Đường Nhứ nhìn những chai rượu ngổn ngang khắp mặt bàn và dưới đất, lắc đầu than thở.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!