Editor: Lăng
8 giờ tối ngày 26 tháng 8, tại nhà hàng Kinh An số 32 đường Từ Cung, phía Nam thành phố Nam Minh.
Phòng VIP rộng lớn chen chúc người, có nhà sản xuất, đạo diễn, nhà đầu tư, nhân viên hậu trường, diễn viên chính,... tất cả tụ tập lại một chỗ mừng tiệc khánh công của [Phong hoa]. Sau khi bộ phim mới này phát sóng tập cuối, số lượt xem đã vượt mốc hơn 5 tỷ, trở thành web drama có lượt xem cao nhất trong năm nay.
Trên bục cao, đạo diễn đang khui vài chai rượu, nút bần bật ra khỏi miệng chai như quả pháo mà trẻ con ném ra ngoài, phát ra một tiếng "Bậc" bay ra xa.
Mấy bàn đầu đang bàn tán rôm rả, người biết ý đã bắt đầu dọn đường cho kế hoạch tiếp theo. Bên nhà sản xuất và nhà đầu tư đều tung cành ô liu chuẩn bị thảo luận cho bộ phim kế tiếp, mà các diễn viên phụ cũng chớp lấy thời cơ tăng độ nhận diện của mình, ý định giành được một mẩu bánh nhỏ trong chiếc bánh kim tiền lớn này. Chỉ riêng hai vị nam nữ chính có độ nổi tiếng tăng vọt là có vẻ thong dong hơn chút.
Khi ai đó trở nên nổi tiếng, vậy chỉ cần chờ người khác đến chào hàng mình. Không cần phải tự mình tìm cơ hội thử vai, rất nhiều kịch bản hay, nhân vật tốt mà những người khác phải cực lực tranh giành đều sẽ được tự động dâng đến cửa, để bọn họ thoải mái lựa chọn.
"Phim có nổi thì tiền lương của chúng ta cũng không tăng."
Lâm Thương Từ chống khuỷu tay lên mặt bàn, ôm má nhìn mọi người đang trò chuyện vui vẻ.
"Với thâm niên và kinh nghiệm của em, hiện tại chủ yếu chỉ là mạ vàng lấy tiếng, chờ khi độ nổi tiếng tăng cao, tự động sẽ có người đến nhờ em viết kịch bản."
Vị biên kịch lão làng Phòng Giai Nhuế ngồi cạnh cô, đưa đũa gắp đậu phộng trên bàn ăn, đậu phộng bị nghiền nát trong miệng vang lên tiếng lạo xạo, nói tiếp: "Nhưng mà em, khó......"
"Đừng có nói một nửa lại dừng, em thì sao?" Lâm Thương Từ cầm chiếc cốc nhỏ, bia rượu được xếp trên bàn các cô là loại bình dân, những loại rượu bia đắt tiền, được ủ lâu năm đều dành cho các bàn ở hàng đầu.
"Không phải là cô muốn nói, mà là em muốn cô nói đấy nhé." Phòng Giai Nhuế đặt đôi đũa lên bàn, cầm ly rượu nhấp một ngụm, đầu lưỡi đảo quanh khoang miệng một vòng quét sạch vụn đầu phộng. Bà nuốt nước bọt, bấy giờ mới chịu nói: "Em quái gở thế này, lại không chịu lộ mặt xã giao, như thế làm sao bên sản xuất và đầu tư biết tên em được?"
Tổ biên kịch của [Phong hoa] tổng cộng có ba người, Phòng Giai Nhuế là biên kịch chính, Lâm Thương Từ và một người khác tên Đường Nhuế là phó biên kịch. Vì đây là một bộ phim cổ trang võ hiệp có quy mô lớn, ban đầu phía sản xuất phim cũng chỉ đưa ra bản phác thảo, nên nội dung và các lời thoại cốt yếu đều do ba người bọn họ phụ trách.
Đường Nhứ và Lâm Thương Từ đều là học trò của Phòng Giai Nhuế. Bản thân Đường Nhứ đã có chút tiếng tăm, một vài bộ web drama có sự góp mặt của cô ấy đều có thành tích khả quan. Nếu nhắc đến tên cô ấy, một bộ phận giới trẻ cũng biết đến.
Lâm Thương Từ ngược lại, rất có thiên phú nhưng lại gàn dở, không thích giao tiếp, xã giao. Khi viết [Phong hoa], cả đội ngũ tập trung lại để xem xét kịch bản, còn cô ấy chẳng bao giờ chịu đi, chỉ vùi đầu viết kịch. Thật ra những phân cảnh hay lời thoại đắt giá của bộ phim này đều là chủ ý của Lâm Thương Từ, nhưng cô ấy cũng không tranh công. Nếu hôm nay không bị bà kéo đến đây, chắc chắn con nhóc này cũng không chịu đến dự buổi tiệc này.
"Cô nói cho em biết, lát nữa có mấy người tai to mặt lớn đến bàn mình đó, cô sẽ tìm cơ hội nhắc đến em, em nếu thông minh vậy hãy nhận công lao về mình đi. Kể từ đó, nếu có ai muốn hợp tác với em cũng sẽ phải xem xét [Phong hoa], từ đó tăng tiền lương cho em." Thị lực của Phòng Giai Nhuế khá tốt, thấy bên bàn diễn viên có người đứng lên, sau đó liếc nhìn về phía bàn của bọn họ.
"Sư tỷ ơi, đừng vờ thanh cao nữa, người không dính khói lửa nhân gian không xứng với tiếng tiền kêu ở trong túi đâu chị." Đường Nhứ dùng khuỷu tay đẩy đẩy Lâm Thương Từ, sau đó vùi đầu gửi vài tin nhắn công việc.
"Em im đi......"
Đang lúc nói chuyện, tiếng giày cao gót đạp trên thảm đỏ càng lúc càng gần, Phòng Giai Nhuế dùng chân đá Lâm Thương Từ ở dưới gầm bàn, rồi mới mở miệng nói với người đứng trước mặt: "Chúc mừng em nhé, Cố Trọng."
Bà là biên kịch lâu năm trong giới này, đối mặt với minh tinh đương nhiên cũng không cần phải khom lưng uốn gối, huống chi quan hệ giữa bà và Cố Trọng cũng không tệ.
"Chị Phòng, em hẳn nên cảm ơn chị mới phải, vì đã viết được một tác phẩm tốt đến vậy." Cố Trọng hơi khom lưng, nở nụ cười.
Lâm Thương Từ tranh thủ lúc hai người họ nói chuyện cũng âm thầm quan sát Cố Trọng. Mỗi lần hội ý kịch bản đều chỉ có Phòng Giai Nhuế cùng Đường Nhứ tham gia, rất nhiều ý tưởng quan trọng đều nhờ hai người họ truyền đạt giúp, cho nên trừ bỏ trên màn hình thì cô cũng chưa được gặp trực tiếp Cố Trọng.
Trong showbiz, Cố Trọng là điển hình của dạng diễn viên "ngự tỷ". Dáng người cao gầy, ngũ quan sắc sảo, lông mày dài, đôi môi hơi mỏng, nhìn qua có vẻ lạnh lùng. Đoàn đội của cô ấy cũng biết rõ cô ấy phù hợp với phong cách nào, nên khi trang điểm cũng rất phù hợp với với gu thẩm mỹ "ngự tỷ" của người hâm mộ. Xét tổng quan, giới tính người hâm mộ của cô ấy được chia 5:5, nhưng sau khi [Phong hoa] phát sóng dần có xu thế biến thành 7:3.
* Ngự tỷ (yù jiě), một ngôn ngữ trên mạng, ban đầu có nghĩa là kính ngữ dành cho chị gái. Bắt nguồn từ tiếng Nhật, bây giờ nó trở thành từ lóng chủ yếu ám chỉ kiểu phụ nữ trưởng thành về ngoại hình, dáng người, tính cách và khí chất.
Fans nữ chiếm 7 phần.
Suy cho cùng, không ai lại không yêu một Nhan Như Ngọc vừa dịu dàng, soái khí lại phúc hắc. Sự yêu thích dành cho nhân vật cũng sẽ chậm rãi chuyển dời lên người đóng nhân vật đó.
"Cô Lâm, cảm ơn cô đã tạo ra Nhan Như Ngọc."
Lâm Thương Từ chưa từng nghe ai gọi cô là "cô Lâm" bằng chất giọng như vậy. Giọng cô ấy mang theo chút men say và lười nhác, so với giọng nói khi đóng phim trên tivi hay khi nghiêm túc phỏng vấn, hôm nay giọng cô ấy có phần thân thiết hơn. Hơn nữa, bởi vì có uống rượu nên giọng Cố Trọng trầm hơn.
*Ở bên Trung từ "Lão sư" dùng để gọi đối phương một cách kính trọng và lịch sự, nên không cần phải là giáo viên mới phải gọi là "lão sư".
Lâm Thương Từ là một kẻ nghiện giọng hay, cô không thể cưỡng lại âm thanh của Cố Trọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!