Chương 8: (Vô Đề)

Tổng cộng tiến vào ba người, người đằng trước Thịnh Hạ nhận ra ngay chính là Thẩm Lăng, lúc sau tiến vào là một nam một nữ, người đàn ông nắm tay người phụ nữ đi cùng, hẳn là một đôi vợ chồng hoặc là tình nhân.

Trai tài gái sắc, đặc biệt đẹp mắt.

Thịnh Hạ nhìn chằm chằm vị mỹ nữ vài giây, tổng quan cảm thấy thật quen mắt, bỗng nhiên nhớ lại, mỹ nữ trước mắt chính là người phóng viên đã phỏng vấn mẹ cô lúc tham gia show kinh tế tài chính, Hạ Mộc.

Cô ngắm Hạ Mộc bỗng nhân ra so với trong TV còn xinh đẹp hơn một ít, khí chất càng tốt hơn.

Hạ Mộc đi cùng người nam nhân kia, cô cũng cảm thấy quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ ra gặp qua ở đâu.

Người đàn ông nhìn qua khí chất cao lãnh, không dễ tiếp cận, nhưng trong ánh nhìn của anh ta hướng về Hạ Mộc lại rất ôn hòa.

Đang còn tiếp tục đánh bài, tiếp theo đến lượt của Thịnh Hạ ra bài, trên bàn những người khác thúc giục, cô thu hồi tầm mắt.

Cùng lúc đó, ở một khu vực khác trong phòng, thật náo nhiệt.

"Ngọn gió nào thổi đến đây?" Có người đối với Hạ Mộc nói.

Hạ Mộc cười: "Gió hướng đông nam tây bắc."

Cô ngày thường bận bịu, mà hôm nay lại là cô cùng lão công Kỷ Tiện Bắc quen biết bọn họ cũng không nhiều lắm, nên rất ít khi lại đây.

Đêm nay vừa lúc cùng Thẩm Lăng ăn cơm, Thẩm Lăng rủ lại đây chơi, họ thuận đường đi qua.

Thẩm Lăng chuẩn bị sang khu vực đánh bài, còn chưa đi hai bước, liền liếc mắt một cái thấy được bài trước bàn Thịnh Hạ.

Anh ta quay đầu lại, ý bảo Kỷ Tiện Bắc, "Cậu xem ai ở kia?"

Không chỉ có Kỷ Tiện Bắc, Hạ Mộc cũng nhìn sang.

Thẩm Lăng hỏi Kỷ Tiện Bắc: "Còn có nhớ tiểu nha đầu kia là ai không?"

Nếu Thẩm Lăng nói như vậy, nhất định là anh ta quen người này, Kỷ Tiện Bắc nỗ lực lục nghĩ, ở trong đầu tìm tòi nửa ngày: "Thịnh Hạ?" Cô ấy có bộ dáng bây giờ so với lúc còn nhỏ có chút giống nhau.

Hạ Mộc hỏi Kỷ Tiện Bắc, "Con gái của Giáo sư Hạ phải không?"

Thẩm Lăng tiếp nhận Hạ Mộc nói, "Uhm."

Hạ Mộc cùng giáo sư Hạ rất hợp ý, lúc trước cùng quay một tiết mục, hai người cũng hợp tính.

Cô lại nhìn chằm chằm Thịnh Hạ vài lần, Thịnh Hạ cùng giáo sư Hạ có vài phần tương tự, khí chất cũng giống, bất quá con giỏi hơn mẹ.

Cô đã gặp qua không ít mỹ nữ, Thịnh Hạ là thuộc về vẻ đẹp tự tin, kiêu ngạo, thực kinh diễm, làm người ta đã gặp qua cũng khó quên được.

Thẩm Lăng cằm khẽ nhếch, "Đi thôi, qua đi nói chuyện chơi với cô ấy một chút, tiểu nha đầu này ba bốn tuổi hay khi dễ người khác, lúc ấy thích nhất khi dễ lão tam."

Hạ Mộc buồn bực, "Các anh khi còn nhỏ có nhận thức lúc nhỏ và hiện tại cô ấy không giống nhau không?" Cô nhìn qua Thẩm Lăng, lại nhìn nhìn Kỷ Tiện Bắc.

Thẩm Lăng: "Thịnh Hạ lúc còn rất nhỏ, thịnh bá bá cùng giáo sư Hạ liền ly hôn." Thịnh bá bá bận quá, không có thời gian quan tâm đến cô ấy nhiều, giao quyền chăm nuôi cho giáo sư Hạ.

Lúc sau, Thịnh Hạ liền ở chung nhà ông bà ngoại tại Thượng Hải. Khi nghỉ hè, Thịnh Hạ ngẫu nhiên cũng trở về Bắc Kinh thăm ông bà nội, tuy nhiên cô rất ít ra chơi, mà bọn họ lại đều lớn hơn cô tám chín tuổi, không chơi chung nhiều.

Sau đó, mọi người đều lớn lên, ai bận việc nấy, cơ bản liền không có cơ hội gặp mặt, tự nhiên mà vậy trở nên xa lạ.

Anh cùng Thịnh Hạ có duyen mà thân thuộc chút bởi vì giáo sư Hạ là đổng sự độc lập của tập đoàn Thẩm thị, chi nhánh tại Thượng Hải, anh ta cùng giáo sư Hạ đôi khi hẹn ăn cơm thì giáo sư Hạ cũng dẫn theo Thịnh Hạ.

Thẩm Lăng cất bước đi qua, Thịnh Hạ tầm mắt vừa lúc quay đầu lại đây, cô cười cười, "Đã lâu không thấy nha."

"Em cũng rất bận rộn, gặp em một chút không dễ dàng." Thẩm Lăng ý bảo đi tới Kỷ Tiện Bắc, hỏi cô: "Còn có nhớ cậu ta không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!