Chương 4: (Vô Đề)

Điểm thi cuối kỳ của Đường Ý đạt được kỳ vọng của cha mẹ, cả kỳ nghỉ đông chỉ cần có thời gian rảnh là cô lại cùng Giang Tiều Sinh và mấy người khác cắm đầu vào game, mối quan hệ với Giang Tiều Sinh cũng ngày càng thân thiết, cả hai sẽ trò chuyện, phàn nàn, thỉnh thoảng còn trêu nhau bằng những câu đùa nhạt.

Cũng từ đó cô biết anh thích nghe nhạc của Trần Dịch Tấn, thích phim của Quentin Tarantino và Châu Tinh Trì, ghét rau mùi và cà tím.

Nhưng những quen thuộc và thân cận này chỉ giới hạn trong game, ngoài đời thực, cô vẫn là một người vô cùng xa lạ đối với Giang Tiều Sinh.

Sau kỳ nghỉ đông, lớp mười hai bước vào giai đoạn nước rút, Giang Tiều Sinh chỉ lên mạng vào cuối tuần, cả học kỳ, Đường Ý cũng chỉ gặp anh ba lần ở trường.

Lần đầu tiên là khi cô và Lâm Ương đến khu lớp mười hai nộp bài tập tiếng Anh, lúc leo cầu thang chỉ lo nói chuyện với Lâm Ương, vô tình đi nhầm tầng, đi ngang qua cửa lớp chuyên ban tự nhiên.

Hôm đó thật sự rất trùng hợp.

Giang Tiều Sinh vừa hay ngồi ở vị trí gần cửa sổ, cúi đầu đeo tai nghe màu đen, tay thoăn thoắt viết gì đó.

Đường Ý không dám dừng lại, chỉ liếc mắt một cái rồi vội vàng thu hồi, cả quãng đường còn lại chỉ đoán xem trong tai nghe của anh đang phát bài gì.

Không lâu sau đó, Đường Ý lại gặp anh một lần ở sân bóng rổ.

Lúc đó đã là buổi tối, Giang Tiều Sinh và mấy bạn nam vừa nói vừa cười đi ra từ sân bóng, Đường Ý đi phía trước, cố ý thả chậm bước chân, chờ đợi khoảnh khắc lướt qua nhau.

Thiếu niên mang theo sức sống bừng bừng, hòa cùng làn gió cuối xuân, khiến Đường Ý cảm thấy không khí xung quanh dường như cũng vương vấn hơi ấm của anh.

Cô thầm vui sướng vì cuộc gặp gỡ thoạt nhìn có vẻ tình cờ mà thực chất lại chứa đựng vô vàn tâm tư của thiếu nữ này, lặng lẽ theo đuổi bóng dáng anh, thu thập vô số chuyện nhỏ liên quan đến anh.

Lần cuối cùng gặp nhau, đã là Lập Hạ.

Hôm đó lớp mười hai chụp ảnh tốt nghiệp, đứng từ xa cũng có thể nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt bên kia, chỗ ngồi của Đường Ý lại đối diện với nơi họ chụp ảnh.

Cả tiết học, tâm trí cô đều để ngoài cửa sổ.

Gần hết giờ thì bị cô giáo tiếng Anh gọi lên trả lời câu hỏi.

Cô ấp úng không biết câu hỏi là gì, Lâm Ương ở bên cạnh nhắc nhở, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, một câu cũng không nghe rõ.

Hành động này chọc giận cô Vương, cô giáo bắt Đường Ý đứng nghe giảng, vừa lúc chuông tan học vang lên, lại gọi cô đến văn phòng một chuyến.

Cô Vương là chủ nhiệm của một lớp ban xã hội lớp mười hai, văn phòng của cô ấy tất nhiên là đặt ở khu lớp mười hai.

Trên đường đi, Đường Ý vừa lo lắng vừa mong đợi, vừa hy vọng có chuyện gì đó xảy ra, lại vừa sợ hãi sẽ gặp Giang Tiều Sinh vào thời điểm khó xử như vậy.

Chỉ tiếc trên đường đi, không có chuyện gì xảy ra cả.

Đường Ý bị mắng một trận, tiện thể kiêm luôn công việc lớp phó học tập, ôm một xấp bài tập từ văn phòng đi ra, dọc đường đều là những gương mặt xa lạ mặc đồng phục.

Cô ôm một tia ảo tưởng, cố gắng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc kia trong đám đông.

Nhưng việc đi đường không tập trung sẽ phải trả một cái giá thật đắt, Đường Ý bị một lực xô bất ngờ từ phía sau đâm ngã, ngã thẳng từ bậc thang chưa đi hết xuống bục chuyển hướng.

Cô từng bị một vụ tai nạn xe rất nghiêm trọng, chân không chỉ bị thương ở xương mà bên ngoài bắp chân còn có một vết sẹo rất dài.

Đường Ý ôm đầu gối, đau đến mức mồ hôi lạnh túa ra.

Bạn nam đâm ngã cô luống cuống không biết làm gì, bạn nữ chạy đến sau muốn xem cô bị thương ở đâu, cẩn thận vén ống quần đồng phục của cô lên.

Vết sẹo dài lộ ra trước mắt mọi người.

Xung quanh vang lên những tiếng kinh hô không nhỏ, nhưng Đường Ý đã không còn hơi sức quan tâm, đau đến mức gần như không nói nên lời: "Có thể cho tôi mượn điện thoại một lát được không, tôi gọi điện thoại."

"Tôi đi tìm cho cậu." Bạn nữ quay đầu đi mượn điện thoại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!