"Ai có thể dùng tình yêu để biến núi Phú Sĩ thành sở hữu riêng?"
Trần Dịch Tân "Dưới chân núi Phú Sĩ"
….
Khi Đường Ý về đến nhà thì đã là nửa đêm, căn nhà không còn hiu quạnh như mọi khi, đèn được bật ở lối vào và phòng khách bao trùm ánh sáng vàng vàng như hoàng hôn.
Bỗng nhiên có thêm vài phần không khí ấm áp.
Cô lặng lẽ đứng ở lối vào, ngón trỏ móc vào chìa khóa, lòng bàn tay bao quanh mép cạnh sắc bén, chỉ một lát sau lại thả ra, lúc này mới cất bước đi vào trong.
Người đàn ông dựa vào ghế sofa trong phòng khách, Đường Ý vừa định mở miệng thì ánh mắt liếc thấy chiếc bánh ngọt đặt trên bàn trà, cổ họng cô giống như đột nhiên bị nhét một cục bông, không thể nói ra bất cứ lời nào.
Hôm nay là sinh nhật của Giang Tiều Sinh.
Cô lại quên mất.
Người đàn ông đang ngủ say có lẽ nhận ra điều gì đó, đột nhiên tỉnh lại, theo bản năng thực hiện động tác đẩy kính, nhưng tay lại không chạm vào vật thật, người cũng hoàn toàn tỉnh táo.
Đường Ý lại siết chặt lòng bàn tay, chìa khóa đâm vào đau đến ê ẩm, nhưng giọng nói không hề tiết lộ nửa phần: "Xin lỗi."
"Hả?" Giang Tiều Sinh bị cận thị nhẹ, khi không đeo kính nhìn người luôn có một loại ảo giác đa tình, lúc này nhìn Đường Ý cũng như vậy: "Cái gì?"
"Sinh nhật của anh, em quên rồi."
Không phải là do bận rộn công việc không kịp chạy về.
Cũng không phải là vì bất kỳ lý do nào khác có thể được thông cảm.
Cô đơn giản, chỉ là quên mất.
Ngoại trừ tình cảm, từ trước đến nay Đường Ý chưa bao giờ giấu diếm điều gì khác, thường xuyên thẳng thắn đến mức khiến người ta không biết phải trách móc thế nào.
Giang Tiều Sinh nhìn cô, nhẹ nhàng cười một tiếng: "Không sao, cũng không phải là ngày gì quá quan trọng."
Nhưng Đường Ý cũng không nhận được bao nhiêu an ủi vì sự thông cảm này của anh, cô thậm chí còn hy vọng anh sẽ tức giận, dù là cãi nhau, cũng tốt hơn là giả vờ hoà bình như bây giờ.
Chỉ là đến tận hôm nay, điều mà hai người họ cần vẫn là sự ngụy trang giả tạo.
Đường Ý không muốn kết thúc một cách sơ sài, cố gắng bù đắp lần cuối: "Ngày mai em được nghỉ, chúng ta có nên cùng nhau ra ngoài ăn một bữa không?"
"E là không được rồi." Giang Tiều Sinh đứng dậy, dàng người anh cao lớn, che đi hầu hết ánh sáng, giữa hàng chân mày đa phần là một vẻ mệt mỏi: "Sáng sớm ngày mai anh phải về Bắc Kinh."
Nửa năm trước, phòng làm việc của Giang Tiều Sinh đã hợp tác với một công ty game ở Bắc Kinh để phát triển một trò chơi mới, trong vài tháng gần đây đã đến giai đoạn cuối cùng, tất cả mọi người ở trong phòng làm việc đều đang đi công tác ở Bắc Kinh.
Nghĩ lại thì hôm nay anh cũng phải tranh thủ thời gian để trở về, sợ làm ảnh hưởng đến công việc của cô, ngay cả một cuộc điện thoại hay một tin nhắn cũng không hề có.
Nghĩ đến điều này, trong lòng Đường Ý không khỏi có thêm một chút cảm thấy áy náy: "Vậy ngày mai sáng em sẽ đưa anh ra sân bay."
Lần này Giang Tiều Sinh không từ chối, nói một tiếng "được", rồi nói: "Muộn lắm rồi, em nhanh chóng dọn dẹp đi, nghỉ ngơi sớm một chút."
"Ừ."
Đường Ý nhìn anh đi về hướng phòng ngủ, khi thu hồi ánh mắt lại thì nhìn thấy chiếc bánh ngọt trên bàn trà, mím môi một cái, rồi gọi anh lại: "Giang Tiều Sinh."
Người đàn ông dừng bước, quay đầu nhìn cô, trong ánh mắt giống như có sự mong chờ.
Tiếc là khoảng cách quá xa, ánh sáng lại mờ ảm, Đường Ý lúc ấy đã không nhìn rõ, cô chỉ thấy chiếc đồng hồ điện tử treo ở góc tường đã quá nửa đêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!