Tác giả: Bát Tầm
Edit: Củ Cải ^^
"A…… Quỷ!"
Một tiếng kêu sợ hãi, thật vất vả lắm nàng mới bò gần đến được miệng giếng lại té ngã trở về, nếu mới vừa xuyên qua đây lại ngã chết nàng cũng là nữ chính xuyên không chết nhanh nhất từ trước đến nay.
Trước đây, nàng là giáo sư y khoa thuộc Bệnh viện Đại học y dược, giáo sư trẻ tuổi nhất trong viện, đã từng du học tại Mỹ, vô tình chết đuối, lại ngoài ý muốn xuyên không đến thân thể này, vận mệnh trêu đùa nàng, cho nàng thêm một cơ hội, một cuộc đời, tất nhiên nàng sẽ không lại chết như vậy nữa a.
Không bao lâu sau, Lưu quản gia Đốc Quân Phủ mang theo gia đinh vội vàng đuổi tới, đoàn người mang theo đèn lồng, chiếu đến phía hậu viện đèn đuốc sáng trưng.
Nàng đang ngồi trên đài giếng, sắp xếp lại mái tóc dài ướt dầm dề.
Lưu quản gia đến gần quan sát, mặt liền trắng bệch như ánh trăng, người chết thì không thể sống lại, nhưng trước mắt vị này rõ ràng chính là Thiếu phu nhân, sáng nay vừa rớt xuống giếng a!
Tuy là hắn xuất thân từ binh nghiệp, càng không cần nói đến những điều người hầu đã từng trải qua, cũng không khỏi nổi một trận da gà.
Thực mau, nàng liền nghe Lưu quản gia nói: "Mau đi thỉnh lão phu nhân đến xem."
Nàng ngồi ở đài giếng, ngồi lâu như vậy cũng đem ký ức trước kia của thân thể này từ đầu nhớ lại một lần: Nguyên chủ tên Mộc Vãn, là con gái duy nhất của vợ cả Mộc gia, nhà giàu có tiếng ở địa phương, đứa trẻ bảo bối này được Mộc lão gia nuông chiều từ nhỏ đến lớn.
Nguyên bản chuyện liên hôn cùng Đốc quân phủ không đến lượt nàng, do ngày đó lão Đốc quân cùng vị thiếu soái Lăng Thận Hành tới Mộc phủ nghị sự, nàng vô tình nhìn thấy, vừa gặp đã thương, lúc sau liền nháo nếu không phải Lăng Thận Hành thì sẽ không gả.
Mộc lão gia bất đắc dĩ, đành phải da mặt dày đi làm mai, Đốc quân có thể cùng Mộc gia phú khả địch quốc liên hôn, tự nhiên vui mừng khôn xiết, liền đáp ứng.
Vì thế, Mộc Vãn theo tập tục Mộc gia, cùng tỷ tỷ Mộc Cẩm Nhu, con vợ lẽ, cùng nhau gả tới Đốc Quân Phủ làm thiếu soái Thiếu phu nhân.
Nhưng mà, Mộc Vãn ngày thường ở Đốc Quân Phủ cũng không tốt lắm, ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, nàng không coi ai ra gì, trong phủ đắc tội mọi người từ trên xuống dưới, trượng phu Lăng Thận Hành đối với nàng càng là chán ghét đến cực điểm.
Mộc Vãn được gả vào Lăng gia ước chừng nửa năm cũng chưa cơ hội gần gũi Lăng Thận Hành, nhưng thật ra lại rất hiểu chuyện, hiểu đại cục, không tranh không đoạt với thứ tỷ. Đến lúc này, mọi người phía sau đều lén lút nói không chừng một ngày nào đó Mộc Cẩm Nhu tiểu thư tốt tính làm thiếu soái phu nhân, bọn họ liền sẽ hết khổ.
"Xuy……" Nàng cười khẽ ra tiếng, hay cho một câu "hiểu đại cục, không tranh không đoạt!!
Nàng đột nhiên bật cười làm Lưu quản gia sợ tới mức quăng đèn lồng về phía sau té ngã ngồi trên mặt đất, đũng quần liền đều ướt.
Mọi người đều sợ hãi, sáng nay Thiếu phu nhân Đốc Quân Phủ đột nhiên đâm đầu xuống giếng tự sát, có người thấy khi đó bên cạnh giếng chỉ còn lại một đôi giày lụa thêu trên mặt, giếng nước sâu, bên trong không biết nguyên nhân gì lại có nhiều cỏ dại che lại, Đốc quân cùng Thiếu soái đều không ở trong phủ, Lưu quản gia chỉ có thể đi hỏi lão thái thái, lão thái thái vội vàng cho người vớt lên, miệng giếng lại quá hẹp, thân thể người lớn khoẻ mạnh căn bản không thể chui xuống giếng, công cụ có thể sử dụng cũng đã dùng, kết quả một mảnh vạt áo cũng chưa vớt lên được.
Lão thái thái đã phái người mang tin cho Đốc Quân, rốt cuộc người đâm xuống giếng chết chính là tiểu thư Mộc gia, Mộc gia tài lực hùng hậu, mấy năm nay vẫn luôn duy trì quân lương cho Lăng gia chi tiêu, nếu vì chuyện này náo loạn tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến chiến sự bên kia Phương Bắc.
Lão thái thái lo âu, liền có người tới nói Thiếu phu nhân đã bò ra từ giếng, lão thái thái khiếp sợ rất nhiều không khỏi phun ra một cổ trọc khí, dù rằng bà không thích người cháu dâu này, nhưng cũng không nghĩ sẽ nháo cùng Mộc gia.
Lão thái thái vội vàng mang giày, được hạ nhân nâng đỡ vội vàng chạy đến hướng hậu viện.
Thân chủ trước đây tuy tính tình không tốt, nhưng có chỗ hơn người
--- có cái mũi rất nhạy cảm, so với người bình thường tốt hơn vài lần, hơn nữa, nàng cũng bị người trong nhà bức bách đi học ba năm trung y, dù cho tâm vô dụng, học không chỗ nào thành, nhưng sách thuốc lại là học đến thuộc làu.
Cho nên, mấy chữ cuối cùng còn sót lại trong trí nhớ nàng là: "Thủ ô đằng."
Như này không phải chính mình đâm đầu xuống giếng tự sát, nàng là bị người từ phía sau đẩy xuống, tuy không có thấy rõ mặt người nọ, nhưng trong không khí nghe thấy được nhàn nhạt hương vị thủ ô đằng.
Thủ ô đằng một mặt là trung dược, có thể bổ dưỡng âm huyết, dưỡng tâm an thần, cũng như dùng để điều trị nữ nhân âm hư mất ngủ.
Đây cũng là manh mối duy nhất để lại cho nàng.
~
Động tĩnh bên này quá lớn đã sớm kinh động hạ nhân trong Đốc quân phủ, nơi xa xa một mảnh tiếng bước chân càng đi càng gần, hai nha đầu cầm đèn lồng ở phía trước dẫn đường, mặt sau thất thất bát bát theo mấy phu nhân tiểu thư, đều là bộ dáng vừa tỉnh ngủ, mặt không son phấn, nhưng đôi mắt lại trừng đến tròn xoe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!