Chương 9: (Vô Đề)

Sau khi được đưa vào thành, Lý tướng quân không lập tức gặp họ, mà làm trọn đạo chủ nhà, phái người chuẩn bị thức ăn và nước tắm cho họ, để những vị khách lặn lội đường xa này được nghỉ ngơi t. ử tế trước.

Hạ Tuế An vẫn đau đáu chuyện Vệ thành.

Nàng không chắc Tấn thành có biết tình hình ở Vệ thành hay không, vừa vào thành đã nói với các tướng sĩ, họ bảo sẽ đi xác minh, sau đó thì không thấy hồi âm nữa.

Tình cảnh của Tấn thành hoàn toàn trái ngược với Vệ thành, tuy cũng là thành trì biên giới Đại Chu, khoảng cách không xa, nhưng rõ ràng phồn hoa hơn Vệ thành rất nhiều.

Cũng không đúng.

Hạ Tuế An chưa từng thấy Vệ thành khi chưa bị người Hồ tàn sát, biết đâu Vệ thành trước đây còn hưng thịnh hơn Tấn thành mấy phần.

Đến nơi xa lạ, nàng cảm thấy bất an.

Nơi đông người thì cũng lắm mưu mô.

Tướng quân phủ tường cao sừng sững, xây dọc theo mép đường chính, cửa chính mái cong uy nghiêm, vô cùng khí thế; hậu viện giả sơn xanh biếc, đình đài lầu các nhấp nhô, khiến Hạ Tuế An hoa cả mắt.

Vừa vào Tướng quân phủ, Kỳ Bất Nghiên đã tách khỏi nàng, Hạ Tuế An được một tỳ nữ đưa đến viện lạc thường dùng để an trí nữ quyến.

Còn hắn thì được gã sai vặt dẫn đến biệt viện.

Đến tây sương phòng, nàng thấy có không ít người.

Tây sương phòng đã bỏ trống một thời gian, đột nhiên dọn dẹp cần chút thời gian.

Tin tức Lý tướng quân nhận được là người luyện cổ của Thiên Thủy trại Miêu Cương đồng ý ra tay giúp đỡ, đối phương là một thiếu niên chưa đến hai mươi tuổi, quanh năm hành sự một mình, trùng rắn độc vật quấn thân.

Nhưng thiếu niên lại dẫn theo một thiếu nữ thì quả thật ngoài dự liệu, Lý tướng quân đành vội vàng sai người dọn dẹp tây sương phòng chuyên tiếp đãi nữ quyến.

Tỳ nữ mời Hạ Tuế An vào phòng.

Tay nàng xách tay nải căng thẳng đến mức trắng bệch, không quên nói lời cảm ơn tỳ nữ.

"Tiểu nương t. ử không cần khách sáo."

Sau bức bình phong lớn có chuẩn bị nước tắm rắc đầy cánh hoa, hơi nước lượn lờ, trên giá áo hình đôi phượng đỡ lấy có treo một bộ y phục mới.

Tỳ nữ như người gỗ, vẻ mặt trước sau như một, độ cong khóe môi cũng như được đo đạc chuẩn xác, đưa tay định cởi dây váy bên hông Hạ Tuế An: "Nô tỳ hầu hạ tiểu nương t. ử tắm gội."

"Không cần đâu."

Hạ Tuế An vội giữ chặt dây váy suýt bị tỳ nữ cởi ra: "Các ngươi ra ngoài đi, ta tự làm được."

"Vâng."

Thấy nàng cự tuyệt, tỳ nữ khom người hành lễ lui xuống, chu đáo khép cửa phòng lại.

Giấy dán cửa in bóng dáng các nàng.

Người hầu của Tướng quân phủ canh giữ bên ngoài tây sương phòng, Hạ Tuế An một mình ở trong phòng, đi về phía thùng tắm lớn đựng đầy nước nóng, hương trong lư hương bên cạnh vừa mới đốt, mùi vẫn còn rất nhạt.

Mấy ngày nay lặn lội đường xa đến Tấn thành, người ngợm quả thực đã bẩn, nàng cởi y phục tắm gội.

Đến khi nước tắm hơi nguội, Hạ Tuế An mới đứng dậy.

Nàng nhìn chiếc váy cũ mỏng manh trong tay nải, lại nhìn bộ y phục mới cổ viền lông mà Tướng quân phủ chuẩn bị, quả quyết chọn mặc bộ sau.

Cách đó vài bước chân có một chiếc gương vuông cao bằng người, Hạ Tuế An thắt xong dây váy màu xanh thẫm, bước tới soi gương. Chiếc váy tề n.g.ự. c thêu một đóa mẫu đơn, thanh quý như bạch ngọc, viền chỉ bạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!