Hạ Tuế An theo bản năng nhắm nghiền hai mắt.
Con rắn đen trườn dọc theo cánh tay, xuống đùi nàng rồi bò trở về cơ thể Kỳ Bất Nghiên.
Bà lão bước ra từ sau lưng Hạ Tuế An, nhìn hắn muốn nói lại thôi. Bà quên nói với Hạ Tuế An rằng trên lầu còn có một thiếu niên mà bà mới thu lưu ngày hôm qua, cũng không ngờ hắn lại biết điều khiển cổ trùng.
Kỳ Bất Nghiên ném hết những xác c.h.ế. t trong khách đ**m ra ngoài, một mình ngồi trên quầy chưởng quầy, đôi chân dài buông thõng tùy ý, trang sức bạc trên đôi hài đen khẽ đung đưa.
Tuyền Lê
Trên y phục của thiếu niên có rất nhiều trang sức bạc và lục lạc, chỉ cần cử động là sẽ phát ra tiếng, tựa như những thanh âm mê hoặc lòng người.
Hắn nói vài câu với bà lão.
Cụ thể nói gì, Hạ Tuế An nghe không rõ, sự chú ý của nàng đều bị đám côn trùng và rắn rết xung quanh Kỳ Bất Nghiên thu hút. Cảm giác con rắn đen bò qua làn da, l.i.ế. m láp đầu ngón tay nàng dường như vẫn còn đó.
Nó khiến nàng có ảo giác mình sắp bị rắn c.ắ. n c.h.ế.t, dù nó đã bò đi rồi nhưng nỗi ám ảnh để lại vẫn chưa thể xua tan ngay được.
Hạ Tuế An vốn không muốn nhìn Kỳ Bất Nghiên.
Nhưng lại sợ lơ là một chút sẽ bị đám sâu bọ rắn rết bên cạnh hắn bò lên người, nàng chỉ đành lén nhìn về hướng đó. Một con nhện toàn thân ánh tím, to hơn nhện thường rất nhiều đang nằm phục trên vai hắn.
Hạ Tuế An đến nhện con còn sợ, chợt nhìn thấy nhện thì chân tay mềm nhũn.
Nhìn mà da đầu tê dại.
Nàng bất động thanh sắc, lén lút dịch ra xa hắn một chút, co người lại bên cạnh chậu than, hận không thể khiến người khác không nhìn thấy mình. Sao trên người kẻ này lại có nhiều thứ kỳ quái đến vậy, nếu đoán không sai thì đều là thứ có thể g.i.ế. c người.
Đêm khuya, gió lạnh gào thét.
Tuyết trắng tinh khôi cùng tồn tại với đêm trường, Vệ thành vẫn không một bóng người, tĩnh mịch c.h.ế. t chóc.
Chỉ có khách đ**m là sáng lên ánh đèn yếu ớt.
Hạ Tuế An bắt đầu ngủ gà ngủ gật, bà lão bảo nàng lên phòng trên lầu hai nghỉ ngơi nhưng Hạ Tuế An không chịu, tối nay nàng không muốn ở một mình.
Bà lão cũng không khuyên nữa, ba người nghỉ ngơi ở đại sảnh khách đ**m có khi lại là lựa chọn tốt nhất. Khách đ**m không còn nhiều than củi, chỉ có một chậu, để ở đại sảnh thì không thể mang lên phòng.
Than củi cháy phát ra tiếng "tí tách".
Đại sảnh tương đối yên tĩnh, hai mắt Hạ Tuế An díp lại đ.á.n. h nhau, đầu nghiêng sang một bên, suýt chút nữa là ngủ gục.
Nàng dụi dụi mắt, ngẩng đầu lên.
Đối diện là thiếu niên dung mạo xinh đẹp như nữ tử, dường như đã ngủ, hàng mi dài rũ xuống, đám rắn rết côn trùng được luyện thành cổ trùng không biết đã bò đi đâu ẩn nấp hết rồi.
Nhìn như vậy cũng bớt đáng sợ hơn, Hạ Tuế An không kìm được nhìn thêm vài lần.
Bà lão ngồi bên trái chậu than, lưng dựa vào cột gỗ, vẻ mặt hiền từ phúc hậu, có lẽ mơ thấy quãng thời gian sống cùng con trai trước đây nên khóe môi cong lên.
Hạ Tuế An rón rén đứng dậy.
Một khắc sau, nàng tìm được một tấm chăn đã được vá víu, đắp lên người bà lão.
Vẫn còn gió lạnh lùa vào, Hạ Tuế An nhìn cửa chính và cửa sổ đã đóng chặt, quan sát một hồi mới tìm ra nguyên nhân, là giấy dán cửa của khách đ**m bị rách.
Nếu không vá lại cái lỗ đó, bị gió lạnh thổi cả đêm sẽ rất dễ sinh bệnh. Hạ Tuế An tìm vài thứ, định bụng dán kín những chỗ giấy rách để bà lão tốt bụng đã thu lưu nàng có thể ngủ một giấc an lành.
Có vài chỗ trên cửa giấy bị rách lỗ khá to.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!