Chương 20: (Vô Đề)

Kỳ Bất Nghiên bước ra, bước chân rất chậm, chuông bạc trên y phục vẫn phát ra âm thanh khe khẽ, dù sao tay chân hắn đều đeo chuỗi bảy chiếc chuông nhỏ, ngọn nến trong tay chập chờn lúc sáng lúc tối.

Nửa khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối.

Trong bóng tối, Kỳ Bất Nghiên dường như đang cười, ngũ quan diễm lệ: "Lá gan ngươi nhỏ như vậy, lát nữa làm sao cùng ta xuống mộ cổ đây?"

Hạ Tuế An bắt được từ khóa "xuống mộ", ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc, thảo nào phải đến vào ban đêm, thảo nào phải tránh tai mắt người khác.

Nhưng xuống mộ chắc chắn rất nguy hiểm.

Nàng hỏi: "Tại sao phải xuống mộ?"

Kỳ Bất Nghiên thong thả trải tấm bản đồ da bò trong tay ra, bên trên có những chú thích đơn giản: "Bởi vì ở đó có thứ ta muốn, nên phải xuống mộ, lối vào mộ huyệt nằm ngay trong ngôi nhà này."

Tấm bản đồ da bò này chính là thứ hắn có được từ cuộc giao dịch với Thẩm thị

- phu nhân của Tưởng tướng quân ở Vệ Thành. Kỳ Bất Nghiên thay Thẩm thị hạ cổ Lý tướng quân, Thẩm thị đưa tấm bản đồ da bò gia truyền cho hắn.

Tuyền Lê

Hạ Tuế An băn khoăn: "Thứ gì quan trọng đến mức đáng để ngươi mạo hiểm xuống mộ cổ?"

Hắn đột nhiên đưa tay về phía nàng.

Hạ Tuế An nhát như cáy lập tức hiểu ý nắm lấy tay hắn, lại nghe Kỳ Bất Nghiên nói nửa đùa nửa thật: "Thứ có thể cứu mạng ta. Hạ Tuế An, ngươi nói xem thứ như vậy rốt cuộc có quan trọng không?"

Liên quan đến tính mạng thì chắc chắn là quan trọng rồi.

Xuống mộ cổ cũng không phải là không thể.

Nghĩ kỹ lại, lúc đầu Kỳ Bất Nghiên đưa nàng rời khỏi Vệ Thành

- nơi đã loạn lạc đến mức suýt phải ăn thịt người, cũng coi như đã cứu Hạ Tuế An một mạng.

Giờ Kỳ Bất Nghiên có việc cần, nàng cũng nên dốc sức giúp đỡ mới phải. Hạ Tuế An nghiêm túc suy nghĩ, ngoan ngoãn đi theo Kỳ Bất Nghiên vào sâu trong ngôi nhà, còn thầm hạ quyết tâm phải giúp hắn tìm được, tuyệt đối không làm vướng chân hắn.

Nàng lấy hết can đảm nắm c.h.ặ. t t.a. y Kỳ Bất Nghiên: "Ngươi là người tốt."

"Nhất định sẽ không sao đâu."

Hạ Tuế An nói liên tiếp hai câu này.

Kỳ Bất Nghiên như bị nàng chọc cười, ban đầu là cười khẽ, sau đó lồng n.g.ự. c gầy gò rung lên nhè nhẹ như không kìm nén được: "Hóa ra trong mắt ngươi ta là người tốt à?"

Hạ Tuế An khó hiểu, không nói gì.

Hắn cúi người ghé sát vào nàng.

Quá gần, có thể nghe thấy cả tiếng hít thở, Hạ Tuế An ngẩn ra. Đầu ngón tay Kỳ Bất Nghiên lại quấn lấy dải lụa rủ xuống bên tóc mai của nàng, quấn vài vòng rồi lại thả ra, như đứa trẻ tìm được món đồ chơi thú vị.

Thiếu niên nghiêng đầu hỏi nàng: "Hạ Tuế An, ngươi cho rằng ranh giới giữa tốt và xấu rốt cuộc là gì?"

Hạ Tuế An bị hỏi đến mức im lặng một lát.

Ranh giới tốt xấu? Thật ra nàng không biết trả lời thế nào, chỉ đành nói thật lòng: "Ta không biết, dựa vào cảm giác của bản thân chăng? Cảm giác của mỗi người khác nhau, cách hiểu cũng khác nhau, đôi khi không cần quá để tâm."

Kỳ Bất Nghiên thu tay về, dải lụa trượt khỏi kẽ ngón tay, hắn dường như rất hài lòng với câu nói này của Hạ Tuế An, cười ôn hòa, nhưng lời nói lại xoay chuyển: "Chúng ta phải đi thôi, giờ không còn sớm nữa."

"Ừm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!