Chương 7: Cuộc gọi nhỡ không để lại lời nhắn

Phần lớn tính hung hăng trên người Dịch Thận nằm ở đôi mắt như chim ưng kia, kết hợp với khuôn mặt gầy và sống mũi thẳng, nhìn qua anh đặc biệt khó gần.

Dường như bản thân anh biết điều này, nên thường đội mũ lưỡi trai, kéo vành mũ xuống để che đi ánh mắt.

Nhưng điều anh không biết chính là, việc làm này lại phản tác dụng, người khác không nhìn rõ mắt anh, ngược lại càng khiến anh trở nên bí ẩn và lạnh lùng hơn.

Lúc này, cô em khóa dưới đứng trước mặt Dịch Thận cầm thời gian biểu, thấp thỏm lo sợ, cẩn thận hỏi: "Đàn anh…… tình huống này phải làm sao?"

Đó là sự xung đột về thứ tự sử dụng sân khấu chính, đã được bốc thăm từ trước của các câu lạc bộ khác nhau tại buổi tuyển sinh.

"Thời hạn thuê thiết bị sắp hết nên muốn chen ngang để chèn ép câu lạc bộ khác à?" Giọng Dịch Thận lạnh nhạt, không chút gợn sóng, vành mũ nâng lên liếc cô ấy một cái: "Cô đi hỏi anh ta, lần sau xếp hàng đi vệ sinh hét lên sắp tè ra quần rồi, xem có ai thèm để ý đến anh ta không."

Đàn em khóa dưới đứng nghiêm nhịn cười: "Vâng ạ!"

Một lời nói trúng tim đen! Đàn anh đầy khí phách!

Người em gái khóa dưới chạy đi, mang theo một luồng gió, khẽ nâng góc áo T

-shirt rộng thùng thình của Dịch Thận, hòa vào bầu không khí ồn ào xung quanh.

Khi anh nghiêng người, điện thoại trong túi quần vừa lúc rung lên.

Nhìn thấy tên người gọi đến, Dịch Thận rút điện thoại ra nghe, nhàn nhạt gọi: "Chú."

Bóng người len lỏi xung quanh, thân hình cao gầy của anh đứng sững trong đám đông đầy xung đột, ánh nắng gay gắt chiếu không xuyên qua cơ thể anh, như một khối đá obsidian không thể xuyên thấu.

Bóng đen dưới chân bao trùm một vở kịch câm, không biết đầu dây bên kia nói gì, vẻ mặt thư giãn của Dịch Thận lập tức trở nên căng thẳng.

Khi các khớp tay anh siết chặt vì dùng lực, tai nghe điện thoại phát ra tiếng chửi rủa thâm độc của đối phương.

"Mẹ nó cái thằng chết tiệt!!"

"Cả nhà họ Thẩm đều đáng chết!!"

…………

Báo danh rồi dọn dẹp ký túc xá xong, Thẩm Viên nhìn bản đồ trường học để đến khoa Công nghệ Thông tin. Mặc dù anh hai nói xong việc sẽ quay lại ký túc xá nữ đón cô, nhưng xét thấy lúc nãy khi giúp cô chuyển hành lý lên lầu, hai người lại quá nổi bật, nên cô tự đi tìm anh ấy thì hơn.

Trường học rộng đến mức gần bằng diện tích hai ba khu dân cư, nhưng may mắn là cách bố trí quy củ, hướng chính Nam chính Bắc cũng giúp người ta dễ nhớ phương hướng.

Thẩm Viên có khả năng định hướng tốt hơn Sinh Yểu, việc nhanh chóng thích nghi với môi trường không thành vấn đề.

Cô đi chậm rãi trên đôi giày da Mary Jane nhỏ xinh, nhìn quanh, mặc dù trường học có lẽ không rộng rãi và sang trọng bằng khu nghỉ dưỡng gia đình cô mở, nhưng bầu không khí yên tĩnh mà tràn đầy sức sống luôn khiến cô cảm nhận được sự tự do.

Sự vui vẻ này khiến Thẩm Viên cảm thấy việc phản đối bà nội để vào đại học Tân Dương là xứng đáng.

Một vài chuyên ngành của khoa Công nghệ Thông tin là thương hiệu của đại học Tân Dương, mỗi năm cũng tuyển sinh rất nhiều. Kiến trúc của khoa thể hiện sự nghiêm túc và tiên tiến của khối ngành công nghệ kỹ thuật cao, lại mang khí phách của một trường đại học cấp cao.

Tòa nhà chính có chín tầng, Thẩm Viên đứng ở đại sảnh vắng lặng, ngước nhìn khoảng không giữa các tầng lầu, không biết anh hai ở đâu.

Vì chưa chính thức khai giảng, trong tòa nhà vắng tanh, tiếng động nhỏ cũng vang vọng kéo dài.

Tai Thẩm Viên thính nên nghe được tiếng trò chuyện vọng ra từ sâu bên trong tầng một, trong đó có giọng của anh hai, cô nhanh chóng bước đi tìm theo nguồn âm thanh.

Tầng một có cấu trúc hành lang hình chữ , Thẩm Viên đi đến góc rẽ định rẽ vào, cô vừa ló đầu ra nhìn thì lập tức rụt lại.

Cô áp sát vào tường, chỉ để lộ đôi mắt nhìn về phía xa—— Nhìn thấy Trương Gia Minh đang đứng cạnh anh hai.

Sao lại trùng hợp đến vậy! Ở đây mà cũng gặp nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!