Đây không phải lần đầu tiên Dịch Thận đến căn nhà này của nhà họ Thẩm.
Đã có lúc, anh thường đứng dưới cửa sổ phòng ngủ Thẩm Viên, ở ngoài sân ngước nhìn cô, giống như ngắm nhìn nàng công chúa tóc dài trong tháp ngà.
"Dịch Thận." Người bên cạnh lắc tay anh.
Anh hoàn hồn, nghiêng đầu nhìn Thẩm Viên.
Thẩm Viên lấy món quà cuối cùng từ cốp xe ra đưa cho anh, bảo anh xách rồi hỏi: "Anh nhìn gì thế? Sao thất thần vậy?"
Dịch Thận lắc đầu không nói gì và nhận lấy đồ. Hai tay anh xách đầy ắp các loại quà, là những món quà được chuẩn bị tỉ mỉ cho tất cả mọi người trong nhà họ Thẩm, bao gồm cả dì giúp việc và cả bố mẹ Thẩm Viên đang ở chân trời góc biển.
Anh đã vô số lần nhìn ngắm căn nhà này.
Trước đây anh đứng dưới cửa sổ ngước nhìn cô, sau đó đứng trước cửa sổ sát sàn của Đại Viên nhìn xuống, nhưng chưa bao giờ anh biết bên trong như thế nào.
Anh không biết căn nhà đã che chở hai mươi mấy năm cuộc đời cô, có khung cảnh nội thất ra sao.
Hôm nay cuối cùng danh chính ngôn thuận để anh ghé thăm.
Thẩm Viên nhìn anh, "Ối" lên một tiếng, "Xách nhiều đồ quá, hình như không còn chỗ để nắm tay anh nữa rồi."
Dịch Thận bình thường vốn thong dong phóng khoáng, không cần ai săn sóc, giờ phút này lại giống như một vệ sĩ. Cô nhịn cười, vươn tay đánh vào mông anh, "Thả lỏng đi, Tổng giám đốc Dịch."
Thẩm Viên khoác tay anh, ngước mắt nhìn đối diện, nụ cười phồng cả hai má đong đầy hạnh phúc: "Đã đến địa bàn của em, đến lượt em bảo vệ anh rồi."
"Yên tâm, người nhà họ Thẩm sẽ không ăn thịt anh đâu."
Dù sao cũng là trước cửa nhà họ Thẩm.
Dịch Thận nhướng mày, nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ bôi son bóng màu đỏ của cô, kiềm chế ý định muốn hôn cô, "Ai bảo em là anh lo lắng?"
Những chuyện có thể khiến người mạnh mẽ như Dịch Thận lộ ra vẻ vụng về lúng túng thật sự rất hiếm, nhưng mỗi chuyện đều là vì cô.
Thẩm Viên hừ khẽ, "Trừ cái miệng ra thì khắp người anh đều đang nói." Nói xong cô kéo anh vào sân nhà.
Đây là khoảnh khắc Dịch Thận khao khát mà không thể có được suốt năm sáu năm trời.
Đồng thời, cũng là khoảnh khắc Thẩm Viên mong ước.
…………
"Ông nội, bà nội, chúng cháu về rồi ạ." Thẩm Viên vừa bước vào nhà, dì giúp việc lập tức đến xách đồ, tiện thể lấy ra đôi dép đi trong nhà đã chuẩn bị sẵn cho Dịch Thận.
Cả nhà cơ bản đều tụ tập ở phòng khách, chắc là đặc biệt chờ họ.
Thẩm Viên thay giày chạy nhanh đến chỗ ông bà nội, vừa định làm nũng lại quên mất thân phận hôm nay, cô quay người lại nắm tay Dịch Thận, dẫn anh đến trước mặt mọi người.
th*m d* và Thẩm Xước ngồi ở bên cạnh. Thẩm Xước nghiêng đầu, dáng vẻ không mấy tình nguyện còn th*m d* thì tự nhiên hơn, nhìn em gái.
Dịch Thận đi đến trước mặt hai người lớn tuổi, suy nghĩ cách xưng hô trong từng giây.
Anh có kinh nghiệm phức tạp, trải qua mọi loại chuyện, duy chỉ không hiểu lễ nghi của chuyện gia đình này.
Thẩm Tri Tùng nhìn ra sự do dự của anh, nói thẳng: "Xưng hô thế nào cũng được, không cần câu nệ."
Ý là, ngay cả việc đổi theo Thẩm Viên gọi là ông bà luôn cũng không sao.
Dịch Thận ngước mắt suy ngẫm, cuối cùng vẫn nghiêm túc nói: "Ông Thẩm, bà Bành, đã làm phiền ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!