Chương 66: Nỗi nhớ thoáng ẩn thoáng hiện

Thẩm Tri Tùng nay đã 75 tuổi, sức khỏe không được tốt nên ra ngoài xã giao vài giờ đã cảm thấy mệt mỏi.

Vì vậy, sau khi ngồi dự tiệc một lát, hàn huyên đơn giản vài câu với những người trong giới thương trường Tân Dương, ông ấy bắt đầu thu xếp để về nhà nghỉ ngơi.

Bành Cần chuyên tâm văn chương chữ nghĩa cả đời, lại càng không có hứng thú với những nơi phảng phất mùi tiền này. Chồng vừa nói mệt, bà ấy bèn gọi điện thoại cho tài xế đến đón.

Hôm nay tài xế bị đau bụng, hai người vừa xuống xe chú ấy đã chạy vào nhà vệ sinh, đến khi tan tiệc, nhận được điện thoại chú ấy mới chậm chạp đi ra từ nhà vệ sinh.

Vợ chồng Thẩm Tri Tùng được một nhóm người cung kính tiễn ra cửa và lên xe.

Sau khi hai người rời đi, yến tiệc dường như mới bước vào giai đoạn tiếp theo.

Hai ông bà đã đi nên "nhiệm vụ" mà Thẩm Viên giao cho Dịch Thận cũng kết thúc. Anh đứng dựa một bên, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, hờ hững lắng nghe những cuộc thảo luận về xu hướng thương trường xung quanh.

Hôm nay anh lái xe nên không uống rượu, trong ly là nước chanh. Toàn bộ tâm trí Dịch Thận đều nghĩ đến lát nữa xong việc sẽ đón đại tiểu thư kia đi ăn gì.

Hôm qua hình như cô có nhắc đến việc muốn ăn món Hồ Nam phải không?

Trong thành phố Tân Dương có nhà hàng nào làm món Hồ Nam ngon nhỉ…

Đúng lúc này, Dịch Thận nâng ly lên ngửa cổ uống, khoảnh khắc nước chạm vào môi, đầu óc anh chợt như bừng tỉnh——

Tim đột nhiên hẫng đi một nhịp, anh quay người chạy ra ngoài cửa.

"Ối? Tổng giám đốc Dịch sao thế!!"

"Gấp gáp đi đâu vậy?!"

"Xảy ra chuyện gì rồi……"

Dịch Thận chạy hết tốc độ đến chiếc xe của mình, sau khi khởi động, chiếc xe lao đi như tên bắn khỏi câu lạc bộ của trang viên, hướng về ngã rẽ đường đèo.

Sắc mặt anh âm u, hận không thể đạp ga hết cỡ, vừa lái xe vừa đấm mạnh vào vô lăng, "Chết tiệt!"

Trong khoảnh khắc đó, Dịch Thận đột nhiên nhớ ra người vừa lướt qua hành lang quen mắt kia đến từ đâu.

Đó là người đến từ Vịnh Tiêu Quảng Đông, là người của Kỳ Hầu Thế.

Trực giác mách bảo anh, sẽ xảy ra chuyện không hay.

Anh đuổi theo suốt cả quãng đường, cuối cùng cũng bắt kịp chiếc xe chở vợ chồng Thẩm Tri Tùng. Quả nhiên, chiếc xe luôn chạy với tốc độ cao, tình trạng di chuyển có vẻ bất thường, dù là đường thẳng hay khúc cua đều không có dấu hiệu giảm tốc.

Dịch Thận đạp ga, đuổi kịp và lái xe song song với chiếc xe đó. Anh hạ cửa sổ, liên tục bấm còi.

Sau cả chục tiếng còi, cửa sổ ghế lái của chiếc xe sedan hạ xuống, khuôn mặt hoảng sợ của tài xế hiện ra trước mắt Dịch Thận.

"Chuyện gì đang xảy ra!" Dịch Thận hét lên.

Tài xế nắm chặt vô lăng, mắt nhìn thẳng phía trước, có thể thấy sự run rẩy của chú ấy, chú ấy hét lớn: "Phanh không ăn!!! Không giảm được tốc độ!"

"Làm sao bây giờ, tôi đã thử mọi cách rồi! Không có cách nào giảm được!"

"Hình như xe gặp sự cố rồi!"

Hai chiếc xe vẫn chạy tốc độ cao song song nhau, liên tục quanh co trên đường đèo. Đường đèo khác với đoạn đường bình thường, tốc độ này quá dễ gây tai nạn.

Gân xanh trên trán Dịch Thận nổi lên, anh hét lớn: "Ông bà thế nào rồi!! Bảo họ thắt chặt dây an toàn!!"

"Thắt rồi!" Nước mắt tài xế sắp trào ra, "Làm sao bây giờ! Tôi sẽ chết sao!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!