Chương 50: Em biết mình đã bỏ lỡ

"Sao tôi nhớ ngày xưa có người từng nói…"

"Không phải ai cũng xứng được gọi tên ở nhà của cô ấy."

"Còn đi theo tôi làm gì?"

Giọng của Dịch Thận gần ngay bên cạnh, gần hơn bất kỳ giấc mơ nào trong suốt năm năm qua.

Chỉ có điều quá lạnh, quá mức lạnh nhạt.

Giọng nói không có cảm xúc mới thực sự khiến người ta đau lòng nhất.

"Sao vậy? Cô nghiện đuổi theo tôi sao?"

Nước mắt rơi xuống qua khóe mắt, Thẩm Viên nhìn rõ viên đá Opal mà anh nắm trong tay và đưa qua.

Cô nhận lấy, khi đầu ngón tay lướt qua ngón tay anh, cô khẽ rùng mình.

Quá xúc động, thậm chí còn chưa chuẩn bị nổi một lý do hợp lý cho việc đuổi theo anh.

Cô không nên tìm anh nữa, với thân phận hiện tại của hai người cũng chẳng còn lý do gì để qua lại.

Thẩm Viên mím môi, giả vờ nghiêm túc: "Không phải cố ý đi theo anh đâu, lúc nãy ở buổi đấu giá anh ngồi sau lưng tôi."

"Hình như tôi thấy anh chưa k** kh** q**n, định nhắc anh nhưng hóa ra là do tôi nhìn nhầm."

Vừa nói ra cái cớ hoang đường, bầu không khí xung quanh hai người càng trở nên yên tĩnh hơn.

Thẩm Viên thầm chán nản.

Đang nói cái gì vậy…

Ai ngờ giây tiếp theo, người trước mặt lại lên tiếng, còn bình thản hơn cả cô: "Tôi không k** kh** q**n…"

"Mà cô lại khóc đến mức này à?"

Thẩm Viên không kịp đề phòng, bất ngờ bị nghẹn lại, cô ngước mắt lên đối diện với ánh mắt bình tĩnh của Dịch Thận.

Anh đang cười nhạo cô à.

Nói về cái khoản trơ trẽn không biết xấu hổ này thì đúng là chẳng ai bằng anh.

Thẩm Viên xấu hổ mỉm cười: "Đúng vậy… Thật sự không có tố chất."

"Cay mắt."

"……"

Dịch Thận gần như bị cô chọc cho tức chết, anh gật đầu, trong lòng hối hận vì đã lãng phí hơn một phút để nghe cô nói nhảm.

Khi Thẩm Viên chỉ muốn đào một cái hố dưới chân để chui xuống thì tiếng bước chân đuổi theo của Trịnh Văn Bách vang lên cách đó không xa.

"Thẩm Viên?"

"Thẩm Viên——"

Nghe thấy tiếng, Dịch Thận đứng dậy, quay người rời đi không chút do dự.

Cô ngồi thụp xuống đất, nhìn theo bóng lưng anh rời đi, trong tay vẫn nắm chặt viên đá Opal dường như còn lưu lại hơi ấm từ ngón tay anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!