Thiêu ĐốtChương 5: Những gì em muốn nói, những điều em muốn trao
Nghe chươngChương 5: Những gì em muốn nói, những điều em muốn trao
Đôi mắt Trương Gia Minh gần như không thể rời khỏi khuôn mặt Thẩm Viên, hơn 20 năm sống trên đời anh ta chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp đến vậy, khí chất lại còn cao quý nữa.
Thẩm Viên quá đặc biệt, cô là người duy nhất trong hai thế hệ nhà họ Thẩm thừa hưởng nhiều huyết thống lai nhất, tóc xoăn da trắng, tóc nâu mắt nâu, cô giống như một con búp bê Tây trong một nhóm người mang vẻ ngoài Trung Quốc của gia đình họ Thẩm.
Chỉ có thân hình mảnh mai, thon gọn và ngũ quan hơi mềm mại, dịu dàng là giống người Trung.
Đặc biệt là đôi mắt hạnh tròn như ngọc trai Nam Dương kia, mỗi cái nhíu mày, mỗi cử động đều linh động đầy tình tứ. Chỉ cần cô nhìn đối phương một cái, cứ như có một chiếc cọ lông nhỏ đang quét nhẹ trong tim.
Đừng nói là đàn ông, ngay cả phụ nữ và trẻ em cũng không thể cưỡng lại việc bị cô chinh phục.
"Vậy, hôm nay là buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta sao?" Trương Gia Minh cúi đầu, thậm chí còn đỏ mặt, "Lát nữa tôi sẽ dẫn cô đi ăn, để kỷ niệm thật đáng nhớ."
Làm sao Thẩm Viên ngờ được lại phát triển thành thế này, cô lập tức từ chối: "Tôi không đi đâu."
Nói xong, cô cũng không giả vờ làm cô gái tùy hứng không hiểu lễ nghi nữa.
Cô ngồi thẳng người, trở lại vẻ ngoài thiên nga nhỏ cao quý thường ngày, nhìn anh ta nghiêm túc nói rõ mọi chuyện: "Tôi đến gặp anh hôm nay, không có nghĩa là đồng ý hẹn hò, tôi nghĩ đến việc giữ lời hứa là phép lịch sự cơ bản đối với người khác."
Trương Gia Minh ngẩn ra.
"Sau khi tôi gặp anh hôm nay…… tôi cảm thấy tiếp xúc trực tuyến và trực tiếp có sự khác biệt." Thẩm Viên mím môi, cố gắng nói một cách dễ chấp nhận hơn: "Nếu anh muốn, sau này chúng ta vẫn có thể tiếp tục làm bạn trên mạng."
"Nhưng rõ ràng cô nói thích tôi! Ngày nào cũng nói!" Anh ta không hiểu, đột nhiên nói rất to.
Thẩm Viên giật mình, rụt vai lại, "Cái đó là tôi……"
Sinh Yểu! Cậu xem cậu đã gây ra rắc rối gì rồi, làm gì có ai chưa gặp mặt đã yêu đương thắm thiết như vậy.
"Anh nghe tôi nói, giữa nam nữ không nhất định phải là tình yêu, tiếp xúc mấy tháng nay……"
"Vậy bây giờ tôi theo đuổi cô lại có được không?" Trương Gia Minh cứ như đã nhắm trúng Thẩm Viên vậy, trong lúc kích động, cúc áo vest của anh ta bung ra, "Dù sao cũng học cùng trường, tôi theo đuổi cô, tôi sẽ đối xử tốt với cô."
Thẩm Viên giỏi nhất là dẫn dắt từ từ một cách tự nhiên, nhưng ai ngờ người này lại không chịu nghe lời khuyên, cô không ứng phó được nên chỉ muốn chạy trốn. Cô vừa cầm lấy túi xách, đối phương thấy cô muốn bỏ đi thì vội vàng đứng bật dậy.
"Cô đừng đi vội, chúng ta nói chuyện thêm chút nữa……" Trương Gia Minh đưa tay định kéo cô, Thẩm Viên giật mình dùng túi xách che chắn cho mình. Đúng lúc này, bàn tay đang đưa ra giữa chừng của anh ta bỗng nhiên bị một người chặn lại.
Người đến hành động vừa nhanh vừa mạnh, một tiếng "Bịch" vang lên ngay khi nắm lấy cánh tay Trương Gia Minh, bàn tay ấy rất lớn, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, mang lại cảm giác sức mạnh nam tính.
Trương Gia Minh và Thẩm Viên cùng lúc ngẩng đầu lên, cả hai đều sững sờ.
Dịch Thận đút một tay trong túi quần, tùy tiện ra tay mà khiến người kia không thể thoát ra được.
Trước tiên anh liếc nhìn Thẩm Viên, sau đó từ từ nghiêng đầu nhìn đối phương, thản nhiên nói: "Trương Gia Minh, đây là người tôi thích."
Giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng đầy rẫy sự đe dọa.
Mắt Thẩm Viên mở to như hạt ngọc, nhìn thẳng vào anh, quên cả chớp mắt.
Anh nói gì cơ?
"Hả?" Sự dao động trên khuôn mặt Trương Gia Minh đã lộ rõ sự kiêng dè của anh ta đối với Dịch Thận, giọng nói cũng yếu đi, có vẻ không phục: "Cô ấy, cô ấy đã trò chuyện với tôi mấy tháng trời."
"Ý anh là, cô ấy trò chuyện cùng lúc với cả hai chúng ta?"
"Vậy chẳng phải cô ấy là kẻ bắt cá hai tay sao!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!