Chương 49: Có lẽ rất khó để quay đầu

Thẩm Tri Tùng từ buổi tiệc trà trở về thì thấy vợ mình đang ngồi trên ghế sofa đọc sách. Nghe tiếng ông ấy về nhưng bà ấy cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn. Nhìn bóng lưng thẳng tắp của bà ấy, ông ấy thở dài rồi cầm đồ bước tới.

"Thôi nào, bà xem đi." Ông ấy ngồi xuống ghế chủ vị, tự rót cho mình một tách trà, bất lực xuống nước: "Đến tuổi này rồi mà vẫn còn giận dỗi."

"Tôi bảo đảm với bà, sau này tuyệt đối sẽ không qua lại với người nhà họ Kỳ nữa, được chưa?"

Bành Cần liếc ông ấy, giọng thản nhiên: "Đó là chuyện của ông."

Thẩm Tri Tùng nhìn bà ấy từ đầu đến chân, trong lòng thật sự bất lực, ông ấy đặt tờ giấy kẹp trong bìa tài liệu trong suốt xuống trước mặt bà ấy, gõ nhẹ ngón tay lên đó: "Người nhà họ Kỳ tới là vì cái này."

Lúc này Bành Cần mới đặt sách xuống, nhìn sang món đồ trên bàn. Bà ấy cầm lên rồi lật xem vài trang, những nếp nhăn trên chân mày vốn đang giãn ra dần nhíu lại.

"…Cái này là?"

"Người mà nhà họ Kỳ đang tìm chính là cậu ta." Thẩm Tri Tùng chỉ vào tài liệu.

Hai người già nhìn nhau, một sự đồng thuận không lời được quyết định trong bầu không khí tĩnh lặng.

Bành Cần nhìn chằm chằm bức ảnh trong tài liệu, ánh mắt dần tối lại, sắc mặt trở nên khó coi, không sao che giấu nổi.

Bà ấy nói với người giúp việc: "Gọi Viên Viên về đây."

Thẩm Viên không hiểu sao lại bị gọi về gặp ông bà nội. Vừa bước vào cửa nhà, người giúp việc lập tức dẫn cô lên thẳng phòng sách của bà nội.

Cô đẩy cửa bước vào, nhìn thoáng qua: "Bà nội, cháu vào nhé?"

Bành Cần gật đầu: "Lại đây ngồi đi."

Thẩm Viên có linh cảm chẳng lành, nhưng lại không biết là chuyện gì.

Cô đi tới ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn nhỏ, nhìn thấy bà nội đẩy một phong thư về phía mình, Thẩm Viên vừa nhìn thấy, lập tức ngẩng đầu: "Bà nội, đây là…?"

"Vé máy bay đi Anh, mua trước cho cháu rồi. Ba ngày nữa cháu đi, ăn ở đi lại bên đó cũng sắp xếp cho cháu xong hết rồi."

Thái độ của Bành Cần rất kiên quyết, giọng điệu lại khuyên bảo: "Chẳng phải cháu luôn giống mẹ cháu sao? Bà đã nói chuyện với mẹ cháu rồi, mẹ cháu sẽ ra sân bay đón cháu. Đến lúc đó cháu cứ ở với bố mẹ."

"Đi qua bên đó sớm để thích nghi với môi trường cũng tốt, cũng không cần lo gì cả, trong nhà đã lo liệu hết mọi việc rồi."

Thẩm Viên nhíu mày: "Bà nội, sao đột nhiên lại đuổi cháu đi, cháu phải biết lý do."

"Hơn nữa, tháng Chín cháu mới nhập học, cháu hoàn toàn có thể…"

Bành Cần giơ tay lên, ra hiệu cho cô đừng nói gì nữa: "Bà còn chưa nói xong. Ba ngày nữa cháu đi Anh, mấy hôm nay tranh thủ cắt đứt sạch sẽ với thằng nhóc đó đi."

Trái tim Thẩm Viên lập tức đập loạn nhịp, ánh mắt tràn ngập hoang mang, cô mím môi mấy lần mới nói nên lời: "Không phải… Anh ấy, anh ấy đang chuẩn bị mua nhà rồi mà."

"Bà nội, chẳng phải bà đã nói là…"

"Đúng, trước đây định làm như vậy." Bành Cần nói: "Nhưng bây giờ bà đổi ý rồi. Cũng có thể nói đây là quyết định của bà và ông nội cháu."

Tư thế ngồi thẳng lưng của Thẩm Viên bỗng sụp xuống, như thể linh hồn bị rút cạn: "Mọi người dựa vào đâu…"

Hết lần này đến lần khác xem người ta như trò đùa, rốt cuộc là dựa vào đâu…

Khi Dịch Thận đã phải trải qua biết bao nhiêu lần dằn vặt trong lòng mới đưa ra được quyết định đó, vậy mà bọn họ lại…

Bành Cần nhìn ánh mắt oán hận của cháu gái, trong lòng cũng rất khó chịu: "Viên Viên, cháu căn bản không biết cậu ta là ai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!