Thẩm Viên tìm đủ mọi lý do để tránh mặt, đến ngày thứ bảy Dịch Thận mới nhận ra điều bất thường.
Anh không phải kiểu người quấn lấy không buông, cảm nhận được thái độ tuyệt đối không muốn gặp của cô, Dịch Thận cũng không ép buộc.
Vì giữa hai người vốn chẳng xảy ra mâu thuẫn gì nên Dịch Thận đã cảm nhận được có điều bất thường rồi suy đoán rằng—— Lý do cô không gặp anh chắc hẳn không nằm ở phía anh.
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Dịch Thận lại tìm đến Thẩm Xước.
Dịch Thận hỏi được vị trí của anh ấy rồi bước vào phòng bida.
Phòng bida được tự do hút thuốc, thân hình cao lớn của anh lách qua làn khói mờ, đi qua đám người đang giải trí xung quanh, mục đích rõ ràng.
Đi ngang giá để gậy, Dịch Thận thuận tay cầm một cây lên, tiện thể lấy một miếng phấn, vừa đi về phía Thẩm Xước vừa mài đầu gậy của mình.
Thẩm Xước đang tính toán thế trận, nghe thấy có người đến gần thì ngước mắt lên: "Ngứa da rồi hả, muốn ăn đòn à."
"Tìm anh vợ nói chuyện chút." Dịch Thận dựng gậy bằng một tay, chống tay lên mép bàn liếc qua bố cục còn lại trên bàn: "Một mình chơi chán lắm, cho tôi tham gia?"
"Hừ." Thẩm Xước cười lạnh: "Bớt nói nhảm, tìm tôi làm gì gì."
Có ma mới tin kiểu người như anh lại đặc biệt chạy đến đây để chơi cùng.
"Dạo này Viên Viên không gặp tôi." Dịch Thận nói thẳng.
Anh có thể mở lời với Thẩm Xước, có lẽ cũng thật sự gặp khó khăn rồi.
"Không gặp cậu?" Thẩm Xước muốn cười, cũng thật sự bật cười mấy tiếng, hả hê trên nỗi đau của người khác: "Chán cậu rồi chứ gì, thế mới bình thường, loại người như cậu ấy mà."
"Chúng tôi không cãi nhau." Dịch Thận khẽ nhíu mày, nhìn kỹ từng biểu cảm trên mặt Thẩm Xước. "Cậu biết lý do."
Thẩm Xước nghĩ đến mấy vết thước trên tay em gái thì không cười đùa cợt nhả nữa, trừng anh một cái.
Anh ấy dựng gậy lên, nói một cách nghiêm túc: "Có lúc tôi thật sự không hiểu, rốt cuộc cậu có gì tốt để em gái tôi phải bảo vệ cậu đến thế."
Ánh mắt Dịch Thận khẽ động, xác định được, quả nhiên việc Thẩm Viên tránh mặt mình là vì nguyên nhân bên ngoài.
"Nói rõ ràng." Giọng anh trở nên thấp hơn.
Thẩm Xước chẳng hề sợ anh, chỉ vào bàn bida: "Thắng tôi, thì tôi sẽ nói cho cậu biết."
Kỹ thuật bida của anh ấy là thành quả tích lũy nhiều năm, tự tin tuyệt đối. Lần này muốn mạnh mẽ nghiền nát sự kiêu ngạo của anh.
Dịch Thận liếc qua mặt bàn, đột nhiên nói: "bida là trò chơi của đầu óc."
Trầm Xước: "? Ý gì đây."
Anh vuốt cây gậy dùng chung trong tay, cảm nhận độ cân bằng, khóe môi khẽ nhếch: "Ý là nếu so đầu óc với tôi, cậu còn non lắm."
Thẩm Xước: !! Mẹ nó, đừng có mạnh miệng quá sớm!!
…………….
Tránh Dịch Thận tròn hai tuần, vết thương trên tay của Thẩm Viên cuối cùng cũng đã lành, chỉ còn lại vài vết mờ, không còn đau nữa.
Hôm đi tìm anh, cô còn cố tình thoa một lớp kem che khuyết điểm lên lòng bàn tay, nếu không nhìn kỹ thì hoàn toàn không nhận ra điều khác thường.
Hai tuần không gặp, cô nhớ đến phát bệnh, chỉ hận không thể chạy như bay đến trước mặt anh.
Thẩm Viên đứng trong thang máy hơi lo lắng: Mong anh đừng tức giận vì hai tuần nay cô luôn tránh mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!