Mùa Hè nóng bức thuộc về tất cả những người trẻ tuổi.
Khác với những kỳ nghỉ Hè trước, vào kỳ nghỉ năm nay, Thẩm Viên hận không thể gom hết mọi thời gian để chạy đến bên cạnh Dịch Thận.
Tuy phần lớn thời gian hai người chỉ ngồi đối diện nhau, mỗi người đều bận việc riêng: Cô chuẩn bị cho kỳ thi IELTS, anh chuẩn bị cho phòng làm việc của mình.
Nhưng Thẩm Viên cực kỳ say mê bầu không khí cùng nhau nỗ lực như thế này, làm gì cũng thấy hăng hái.
Ở bên cạnh Dịch Thận lâu ngày, Thẩm Viên học được không ít kỹ năng, ví dụ như nấu vài món đơn giản, cách giải quyết các tình huống bất ngờ trong cuộc sống.
Lần trước đi chợ với anh và được chứng kiến mấy bác gái trong khu dân cư mặc cả, Thẩm Viên phấn khích đến mức về còn tập dượt lại mấy lần. Lần này đi mua rau với Dịch Thận, sau khi chọn xong, đến lúc tính tiền cô lập tức vận dụng tuyệt chiêu của mấy bác gái.
Một loạt chiêu cắt giá, làm tròn, hạ giá tuôn ra trơn tru, Thẩm Viên đắc ý, hai tay chống nạnh.
Giống như một chú chim nhỏ tràn đầy tinh thần chiến đấu.
Dịch Thận đang cầm điện thoại định quét mã thanh toán thì sững lại, nghiêng đầu nhìn cô, một lúc sau khẽ bật cười trêu ghẹo.
…….
Hai người xách túi đi trên con đường về nhà.
Đúng vào lúc hoàng hôn buông xuống, mặt đất vẫn còn lưu lại hơi nóng sau khi bị thiêu đốt, khiến không khí bốc lên những gợn sóng có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
"Cuối cùng vẫn phải giả vờ tỏ ra đáng thương để người ta bớt giá cho." Dịch Thận cười nhạo một cách vô tình.
Thẩm Viên trừng mắt liếc anh đầy vẻ oàn trách: "Vậy cũng chứng minh gương mặt này của em có tác dụng mà."
Anh ngẩng đầu cố nhịn cười, giọng trầm thấp kiềm chế đến mức khẽ run: "Đại tiểu thư nhà họ Thẩm xinh đẹp như vậy mà lại dùng gương mặt này để mặc cả ở chợ à?"
"Người ta mà nghe thấy chuyện này, chẳng phải sẽ chê cười em sao."
"Cười nhạo á?" Nghĩ đến những kẻ quần là áo lượt trong giới, Thẩm Viên hừ nhẹ: "Cứ thử hỏi bọn họ xem, bọn họ có biết cách chọn rau tươi không, có biết so sánh hàng hóa ba nơi khác nhau không."
"E là chút kiến thức trong cuộc sống cũng chẳng có, đến những chỗ như chợ cũng chỉ bị người ta lừa gạt thôi."
"Nhìn em đắc ý chưa kìa." Anh nhẹ nhàng trách yêu, kéo tay cô đi đến trạm nhận hàng: "Đợi anh một lát, anh đi lấy kiện hàng."
Thẩm Viên và đóng túi trên mặt đất đứng chờ tại chỗ.
Dịch Thận lấy bưu kiện từ tủ ra, tháo luôn tại chỗ rồi ném thùng giấy vào thùng rác.
Cô nhìn anh cầm đồ trong tay quay lại.
Dịch Thận quay lại, mở túi ra, trực tiếp ném mấy hộp đang cầm trong tay vào trong túi.
Thẩm Viên nhìn kỹ, chớp mắt mấy cái, hơi ngượng ngùng.
Cô nhìn anh: "Chẳng phải cái lần trước em mang về nhà vẫn còn một ít sao?"
Từ sau sinh nhật thì như bừng tỉnh, Dịch Thận nếm qua vị thịt rồi thì hoàn toàn không kìm nén được h*m m**n, có lúc giày vò cô đến mức gần như cả ngày không xuống nổi giường.
Ngược lại Thẩm Viên cũng tận hưởng, nếm bánh kem một lần cô hoàn toàn khám phá được bản năng của cơ thể. Sự dè dặt hình thành do bị quy tắc trói buộc suốt hai mươi năm nay bị anh phá tan chỉ trong một đêm, anh đã kéo một cô gái táo bạo và phóng túng ra khỏi vỏ bọc.
Cô thích làm chuyện đó, nhưng cũng thường chẳng chịu nổi trước sức mạnh và thể lực của Dịch Thận.
Cả túi T lớn mà mẹ cô đưa nhanh chóng bị hai người dùng gần hết, chỉ còn lại một chút xíu.
Dịch Thận nghe cô hỏi như vậy, lập tức lấy ra một hộp, giơ lên trước mặt cô: "Không giống loại của em đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!