Chương 44: Nhìn gương mặt khi em đang khóc

Cùng lúc đó, ở tòa nhà Thần Thạch.

th*m d* vừa kết thúc một cuộc họp video xuyên lục địa, sau khi cuộc họp kết thúc cảm giác mệt mỏi lập tức ập đến. Anh ấy đưa tay kéo nhẹ nút thắt cà vạt rồi cầm lấy tài liệu kẹp bên cạnh, mở ra tiếp tục xem.

Lúc này, có người gõ cửa phòng CEO, th*m d* vẫn nhìn chằm chằm vào tài liệu: "Vào đi."

Trợ lý nói "Xin lỗi đã làm phiền" rồi đẩy cửa bước vào, đi đến trước mặt anh ấy, báo cáo: "Tổng giám đốc Thẩm, người nhà họ Kỳ đã rời khỏi Tân Dương. Chuyến bay riêng lúc bảy giờ ba mươi tối, đã đi rồi."

Bàn tay đang giữ trang giấy khựng lại, th*m d* hơi nghiêng đầu, vẻ mặt ôn hòa, không nhìn ra cảm xúc: "Có tìm hiểu được mục đích họ đến Tân Dương không?"

"Xin lỗi tổng giám đốc Thẩm, thông tin chúng tôi tìm hiểu được chưa hoàn toàn rõ ràng." Trợ lý khẽ gật đầu, hơi áy náy. "Có điều, chắc chắn họ đến là để tìm người."

"Không liên quan trực tiếp đến nhà họ Thẩm và tập đoàn Thần Thạch."

th*m d* ngước mắt lên, ánh mắt sau tròng kính lập tức lộ ra  vài phần sắc bén, lông mày khẽ giật: "Ồ?"

"Vâng, cụ thể là tìm ai… Thì vẫn chưa điều tra rõ." Trợ lý đáp.

"Tìm người? Kết quả thế nào."

"Không tìm được."

Anh ấy gật đầu: "Vất vả rồi, không còn chuyện gì nữa. Mấy ngày tới tôi cho cậu nghỉ phép có lương, nghỉ ngơi chút đi."

Trợ lý mỉm cười: "Cảm ơn sếp, chúc ngài buổi tối vui vẻ."

Nói xong lập tức rời đi.

Phòng làm việc khôi phục lại sự yên tĩnh, th*m d* đặt tài liệu xuống, không còn đủ tinh thần và thể lực để cố gắng chăm chỉ đọc hết. Anh ấy tháo cặp kính gọng vàng xuống đặt lên bàn, đưa tay lên khẽ day hai bên trán để xoa dịu mệt mỏi.

Tầng sáu mươi sáu là tầng cao nhất, những tấm kính trong suốt bao quanh phòng làm việc rộng lớn của tổng giám đốc. Bài trí sang trọng mà giản lược, nhưng khi chỉ có mình anh ấy thì nơi đây luôn toát lên vẻ trống trải quá mức.

th*m d* dựa lưng vào ghế da, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát rồi lại mở mắt ra, ngắm nhìn toàn cảnh trung tâm thành phố Tân Dương ngoài cửa sổ kính. Đèn xe trên đường lớn trong nội thành chồng chất lên nhau tạo thành dải sáng như ngân hà, ánh sáng vỡ vụn trên mặt đường kết thành mảng, đan xen thành mạng lưới, ánh đèn rực rỡ.

Khung cảnh này, chỉ khi đứng ở độ cao như thế này mới có thể ngắm nhìn được.

Anh ấy liếc ra ngoài cửa sổ.

Dù thế nào đi nữa.

Người nhà họ Kỳ rời khỏi Tân Dương càng xa càng tốt.

Thẩm Xước mua pháo hoa que, dẫn em trai em gái đi dọc bờ hồ bắn pháo hoa. Thẩm Viên cầm pháo hoa đang nở rộ, dáng vẻ nhảy nhót vui sướng, nổi bật hẳn lên giữa khung cảnh.

Cho dù không nhìn rõ gương mặt thì cũng có thể đoán được, lúc này cô cười rực rỡ đến mức nào.

Chỉ còn lại Chu Vân Nhạn và Dịch Thận đứng ở ban công hóng gió.

Chu Vân Nhạn liếc nhìn chàng trai đang đứng thẳng tắp phía sau mình. Nhìn dáng vẻ nghiêm mặt, lại cố ý kiềm chế bản thân hạ thấp thái độ của anh, bà ấy không nhịn được khẽ bật cười.: "Bạn học Dịch, sao lại sợ dì đến thế"

"Dì đâu có ăn thịt người."

Dịch Thận khẽ ho khan một tiếng, chỉ nói: "Không sợ."

Chu Vân Nhạn nhìn thấu mọi thứ, chỉ vào chiếc bàn nhỏ cách đó không xa: "Làm ơn lấy giúp dì lon bia kia."

"Trời lạnh thật, không uống chút bia thì người chẳng ấm lên nổi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!