Chương 43: Chúng ta đã cười rất vui vẻ

Trương Gia Minh bị cảnh sát đưa đi, Dịch Thận được đưa đến phòng cấp cứu để xử lý vết thương.

Thẩm Xước ở bên cạnh Thẩm Viên, thấy cô ngây ra như phỗng, nuốt nước bọt: "Viên Viên, không sao chứ…… Sợ ngây người rồi à?"

Vết trầy trên đầu gối đã được xử lý, Thẩm Viên ngồi trên ghế dài, nhìn vết máu đã khô trên hai tay mình, ánh mắt đờ đẫn.

Chỉ cần nhớ lại vết dao trên cánh tay Dịch Thận, máu chảy không ngừng là cô lại sợ hãi đến run rẩy.

Nhỡ đâu con dao đó chệch đi, nhỡ đâu nó đâm vào người anh, nhỡ đâu là bộ phận quan trọng nào đó……

"Viên Viên!"

"Dạ?" Thẩm Viên đột nhiên hoàn hồn, đối diện với ánh mắt lo lắng của anh hai.

Thẩm Viên lắc đầu, vẻ mặt vẫn còn hoảng hốt, "Không sao… em không sao……"

Thẩm Xước chửi thề, "Cái thứ chết tiệt Trương Gia Minh, chuột cống trong rãnh, lần này cậu ta tiêu rồi, đừng sợ, sau này thằng đó tuyệt đối sẽ không tìm em gây sự nữa."

Anh ấy đã liên lạc với anh cả, luật sư của nhà họ Thẩm sẽ đến đồn cảnh sát ngay lập tức, lần này Trương Gia Minh đừng hòng ngồi tù thiếu một ngày.

Cửa phòng xử lý vết thương mở ra, y tá từ trong đi ra, Thẩm Viên vụt đứng dậy lao vào trong, Thẩm Xước còn chưa kịp phản ứng.

Dịch Thận vẫn đang ngồi trong phòng xử lý, còn chưa kịp mặc áo, cứ thế để trần lộ ra trước mắt cô.

Không ngờ thân hình của anh còn đẹp hơn Thẩm Viên tưởng tượng, từ cơ ngực đến cơ bụng rồi đến đường nhân ngư hai bên, tất cả đều là sự săn chắc được tích lũy tự nhiên qua nhiều năm lao động và vận động, làn da khỏe mạnh, xương quai xanh rộng và rõ ràng, chỉ nhìn thôi cũng đủ mãn nhãn.

Thẩm Viên liếc nhìn qua, lo lắng chiếm thế thượng phong khiến cô không còn để ý đến liêm sỉ, chạy qua cầm lấy một bên áo len giúp anh, "Anh đừng động vào cánh tay, em giúp anh."

Đầu ngón tay mềm mại của cô chạm vào da anh, Dịch Thận dừng động tác, cụp mắt, mặc cho Thẩm Viên giúp mình mặc áo.

Thẩm Viên liếc nhìn vết thương đã khâu của anh, lại một lần nữa bị chấn động, mũi cay xè giúp anh mặc áo len vào.

Dịch Thận dùng mu bàn tay chạm vào eo cô, nhếch môi, "Không đau."

Thẩm Xước đứng ngay cửa, cũng nhìn thấy vết thương trên cánh tay anh, gạc cầm máu thậm chí còn chất thành một đống bên cạnh, anh ấy không ngăn em gái đến gần Dịch Thận như mọi khi.

Thẩm Xước cũng không ngờ…… Dịch Thận thật sự có thể không cần mạng mà lao lên dùng thân mình đỡ dao cho Viên Viên.

Người làm anh trai như anh ấy đã không đến kịp lúc để bảo vệ cô, vậy mà Dịch Thận lại nhận ra nguy hiểm trước, tìm thấy cô.

Khi đối mặt với nguy hiểm, con người có bản năng né tránh.

Vậy mà anh lại……

Thẩm Xước nuốt nước bọt, ánh mắt đã thay đổi.

Không muốn thừa nhận anh đang dùng tính mạng để trân trọng Viên Viên, nhưng sự thật lại đập vào mặt, rõ rành rành.

Giúp anh mặc áo xong, Thẩm Viên lao vào lòng Dịch Thận, dùng sức ôm lấy cổ anh. Chỉ có ghì chặt lấy người anh, cảm nhận được nhịp tim trầm ổn của đối phương cô mới có thể an lòng.

Thẩm Viên ôm anh, thở hắt ra một hơi nặng nề, giọng run run: "……Làm em sợ chết khiếp."

"May mà anh không sao, con dao nhọn như vậy, sao anh có thể lao thẳng vào chứ, thật sự nghĩ mình là mình đồng da sắt à……"

Dịch Thận vuốt lưng cô bằng một tay, vỗ nhẹ an ủi, cười nói, "Sao lại lải nhải rồi."

"Anh từ nhỏ đến lớn bị đánh quen rồi, loại vết thương này, không đau đâu."

Thẩm Viên tựa vào vai anh, nghe thấy câu này thì nước mắt lại lã chã rơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!