Trong lúc né tránh Thẩm Viên đã vô tình vung tay, hất đổ lọ tinh dầu thơm trên tủ xuống đất. Một tiếng vỡ giòn tan vang lên, hương hoa dành dành nồng đậm bỗng lan tỏa, tinh dầu chảy lênh láng ra sàn nhà, hóa thành sương.
Lửa bùng cháy trong hầm rượu, như pháo hoa nổ tung thành một chuỗi rực rỡ.
Dịch Thận giữ chặt gáy cô, không cho cô né tránh lung tung, sự chiếm hữu mạnh mẽ như muốn nuốt chửng cô.
Anh không để ý đã cắn vào môi cô, đau đến nỗi Thẩm Viên đấm anh một cái.
Đêm khuya yên tĩnh nghỉ ngơi đã bị sự hỗn loạn ở huyền quan phá tan tành.
Thẩm Viên ngồi trên tủ cũng không tiện hôn, Dịch Thận bế mông cô lên, trực tiếp nâng người ta lên ôm mặt đối mặt, vừa hôn vừa đi về phía phòng khách.
Dịch Thận ném cô vào sofa, Thẩm Viên nảy lên theo quán tính, vừa ngẩng đầu lên đã bị anh đè xuống lần nữa chặn lại hơi thở.
Thẩm Viên ôm lấy cổ anh, dốc hết sức chịu đựng sự tấn công của anh, bàn tay níu lấy áo anh siết đến trắng bệch và đau rát.
Toàn thân cô nóng ran, không biết bắt đầu cháy từ đâu, tất cả lỗ chân lông trên người đều tỏa nhiệt. Trong cơ thể dường như có thứ gì đó đang chực chờ phá vỏ chui ra, được nụ hôn nóng bỏng của anh ấp ủ, sắp không thể kìm nén được nữa.
"Dịch…… Ưhm…… Thận……" Cô nói cũng không thành câu.
Thẩm Viên thuận theo sự thôi thúc và bản năng mà giơ tay lên, sờ loạn xạ lên phần áo nơi eo của anh rồi lại giật ra như bị điện giật, tay chân luống cuống.
Không hiểu sao lại muốn chạm vào cơ thể anh, nhưng lại cảm thấy thật hoang đường.
Sự xâm lược của Dịch Thận đột ngột dừng lại, hai người tách ra, một sợi chỉ bạc xinh đẹp kéo ra rồi đứt đoạn, cuối cùng hóa thành một vệt ẩm ướt lành lạnh bên môi Thẩm Viên.
Hai người tựa trán vào nhau th* d*c, sự đ*ng t*nh mê loạn trong mắt quyện vào nhau khó phân biệt, hơi thở anh có phần nặng nề: "Thẩm Viên."
Thẩm Viên vội vàng hít lấy dưỡng khí, nhìn anh, đầu óc quay cuồng.
Con thú hoang trong cơ thể đang xé toạc lồng giam, Dịch Thận cụng trán vào trán cô, cầm tay cô luồn vào bên trong áo hoodie của mình.
Giọng trầm khàn đầy đ*ng t*nh pha lẫn hơi thở cực kỳ quyến rũ, mang một vẻ gợi tình bị đè nén: "Sờ anh đi."
Mặt Thẩm Viên lập tức đỏ bừng.
Bàn tay bị hơi ấm của anh bao bọc trở nên cứng đờ, nhất thời không biết nên đặt ở đâu, khi lướt qua cơ bụng săn chắc rõ từng múi của anh, đầu ngón tay cô tê dại.
Anh xem bàn tay nhỏ lạnh ngắt của cô như một cục đá lạnh để hạ hỏa, Dịch Thận vùi mặt vào hõm cổ cô, vẻ mặt sa sút bại trận, "Sắp không chịu nổi nữa rồi."
"Viên Viên, sờ anh thêm mấy cái đi."
Thẩm Viên biết sức hấp dẫn của mình đối với anh đáng sợ đến mức nào, cũng đoán được sớm muộn gì mình cũng không cầm lòng được, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.
Ở bên một chàng trai như thế này, rất khó để không "cướp cò nổ súng".
Lần đầu tiên cô thiếu nữ chưa từng yêu đương sau khi bước qua tuổi mười tám, bắt đầu có nhận thức rõ ràng về cơ thể về giới tính của mình.
Cứ như vậy, cuối cùng cô sờ loạn xạ lên cơ bụng và đường nhân ngư bên trong áo anh, còn anh thì hôn nhẹ lên cổ cô như để cổ vũ.
Hai người lúng túng dùng cách này để dần dần hạ hỏa.
…………
Cùng nhau làm bậy khiến Thẩm Viên mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần, hai giờ sáng cuối cùng cũng được lên giường của anh.
Kể từ khi thường xuyên đến chỗ anh, giường của Dịch Thận gần như đã trở thành của cô, anh hết lần này đến lần khác phải ấm ức ra ngoài chen chúc trên sofa.
Dịch Thận ngồi bên giường đặt máy tính làm việc, Thẩm Viên nằm nghiêng dỗ giấc ngủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!