Chương 41: Nỗi nhớ thoáng ẩn thoáng hiện

Sinh Yểu đang uống trà sữa, sau khi nghe xong mấy từ Thẩm Viên thì thầm vào tai thì đột nhiên bị sặc: "Khụ khụ khụ!!!"

Trà sữa suýt nữa phun ra từ lỗ mũi.

"Cái gì??!" Cô ấy quay đầu nhìn Thẩm Viên: "Cậu và Dịch……!"

Lời chưa nói hết đã bị Thẩm Viên vội vàng bịt miệng lại.

Thẩm Viên nhìn mọi người xung quanh, mặt mày căng thẳng, cảnh cáo: "Cậu nói nhỏ thôi!"

Tin tức này không khác gì sét đánh ngang tai, Sinh Yểu suýt nữa đã ngất đi.

Từng nghĩ cô sẽ đặc biệt thích Dịch Thận, từng nghĩ hai người sẽ không nhịn được và cũng từng nghĩ tới chuyện Dịch Thận sẽ chinh phục được Viên Viên.

Nhưng không ngờ lại nhanh như vậy?!!

Dịch Thận…… tốc độ đỉnh thật……

"Cậu nói với anh cậu chưa?" Sinh Yểu hỏi.

"Cậu nói người nào?"

"Nhị cẩu ngu ngốc đó."

"Chưa." Thẩm Viên lắc đầu, "Tớ chưa nói với ai cả, hiện tại chỉ nói cho một mình cậu thôi."

"Bên phía Dịch Thận, mấy người bạn trong phòng làm việc của anh ấy chắc đều đoán được rồi."

Sinh Yểu ngồi tại chỗ, hai vai xuôi xuống, cô ấy nhai trân châu trong miệng, mắt đăm đăm nhìn Thẩm Viên, không nói nên lời.

Cô ấy tự cho mình là người to gan phóng túng, nhưng bây giờ lại cảm thấy cô bạn thân trước mặt mới là người thật sự dũng cảm.

Yêu đương lén lút à……

Rõ ràng biết…… mà vẫn đến với Dịch Thận.

Đúng là một đôi uyên ương bạc mệnh triền miên.

Thẩm Viên thấy cô ấy hồi lâu không nói gì, vẻ mặt cũng không đúng lắm, cẩn thận hỏi: "Cậu… cảm thấy không ổn à? Không ủng hộ tớ sao?"

"Sao có thể chứ." Sinh Yểu sáp lại ôm lấy cô, bàn tay cầm ly trà sữa vung vẩy trong không trung, "Tớ trước giờ chỉ nhận người thân chứ không nhận lý lẽ, cậu có đi giết người cướp của tớ cũng sẽ vẫy cờ cổ vũ cho cậu."

Cô bị lời nói của bạn thân chọc cười, trái tim đang lơ lửng cũng yên ổn trở lại.

Sinh Yểu nháy mắt với cô, "Yên tâm đi, anh hai cậu bên kia tớ sẽ giúp cậu giấu, tớ chính là đồng đội xịn nhất của cậu."

"Cho đến ngày cậu muốn tự mình nói cho anh ấy biết."

Điện thoại Thẩm Viên sáng lên, cô liếc nhìn thoáng qua rồi trực tiếp gạt tay Sinh Yểu ra, cười ngọt ngào: "Vậy thì tốt quá, Dịch Thận muốn đưa tớ đi ăn, ngày mai tìm cậu sau, tớ đi trước nhé."

Nói xong thì vơ lấy túi xách chạy đi, tốc độ nhanh đến mức chẳng còn vẻ điềm đạm thường ngày.

Sinh Yểu liếc nhìn bóng lưng Thẩm Viên, bật cười: "Xem cái dáng vẻ nôn nóng của người chưa từng yêu đương kìa."

"Haizz, Thẩm Xước à Thẩm Xước."

"Anh nói xem anh cản được không."

…………

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!