Thẩm Viên chưa bao giờ cảm thấy mùa Đông năm nay lạnh như lúc này.
Dường như hôm qua vẫn còn là mùa Thu, hôm nay đã bước vào ngày Đông giá rét, lạnh đến nỗi cô không nhấc nổi một bước chân.
Cô quên mặc áo khoác, trên người chỉ có một chiếc áo len và quần tất, điện thoại mang theo cũng đã hết pin, Thẩm Viên run rẩy khoanh tay ôm chặt lấy mình, tủi thân đến nỗi mũi lại cay xè.
Lần sau bỏ nhà ra đi nhất định phải mang theo quần áo dày và sạc dự phòng……
Không sao cả, lần sau sẽ có kinh nghiệm.
Cô tự an ủi mình như vậy và lại càng muốn khóc hơn.
Mùa Đông ở các thành phố phương Bắc có vẻ đẹp độc đáo mà không nơi nào khác có được, chỉ riêng cái lạnh cũng có muôn hình vạn trạng.
Có kiểu lạnh khô hanh ngột ngạt dưới bầu trời đầy khói bụi, có kiểu lạnh trong veo trong cơn gió lồng lộng, cũng có cái se sắt như sắp có chuyện lớn xảy ra dưới tầng mây dày đặc và tất nhiên còn có cái lạnh ẩm ướt sau cơn mưa tuyết, khi hơi thở cũng thấm đẫm cái lạnh, lại thoải mái hơn.
Những cảm giác này, đối với Thẩm Viên – người cứ ra khỏi cửa là bước lên xe, suốt chặng đường đều có người hộ tống, thậm chí đến đế giày cũng chẳng mấy khi bị bẩn, đều thật xa lạ.
Cô ngồi ở mép ghế dài ven đường, ngắm nhìn người đi đường và xe cộ qua lại. Sắc mặt của mỗi người, chủ đề họ bàn luận đều rất khác nhau, nhưng đều là những điều vụn vặt đời thường.
Mùi khoai lang nướng từ chiếc xe có lò sắt ở đầu hẻm có thể bay xa ba con phố, khiến Thẩm Viên thèm đến nỗi chỉ ngửi mùi thôi cũng thấy ấm lên không ít.
Cô như một lữ khách lần đầu ghé thăm, khi đối mặt với khu đô thị Tân Dương bình thường mà bận rộn như vậy, chỉ cảm thấy bản thân vốn được nâng niu, kính trọng, giờ đây lại nhỏ bé đến mức không ai để ý.
Thẩm Viên nhìn quanh bốn phía, đột nhiên nhận ra.
"……Sao mình lại đi đến đây rồi."
Lần trước đến gần khu này là để đến công viên nhỏ giữa phố ở trung tâm thành phố để gặp Dịch Thận.
Lúc ấy, cô vẫn còn đang khuyên anh đừng từ bỏ phòng làm việc.
Nghĩ lại thì đó cũng là chuyện của một hai tháng trước rồi.
Ánh mắt cô mông lung, lẩm bẩm: "Thời gian trôi nhanh thật…"
Thẩm Viên co chân lên, cuộn tròn người lại ôm lấy đầu gối, hai má phồng lên, hàng mi lại đọng thêm vài phần hơi nước.
Đột nhiên rất nhớ anh.
Điện thoại đã tắt nguồn, chắc là không ai tìm được cô đâu nhỉ, Dịch Thận cũng không ngoại lệ.
Có khi Dịch Thận còn chẳng biết bây giờ mình đang màn trời chiếu đất, áo không đủ ấm……
Huhu.
Cô rất muốn khóc.
Dịch Thận, anh có thể bay đến trước mặt em không.
"Thời gian trôi nhanh thật, em chạy cũng nhanh thật đấy." Một giọng nam hơi hổn hển vang lên.
Thẩm Viên sững sờ, từ từ ngẩng đầu lên, nhìn Dịch Thận chớp chớp mắt.
Ước nguyện thành hiện thực rồi sao?
Dịch Thận khoác hờ chiếc áo gió dày, rõ ràng là vội vã ra ngoài, lồng ngực dưới lớp áo len phập phồng, anh cúi xuống, hai tay chống lên đầu gối, không biết đã chạy hết tốc lực bao lâu.
Có thể thấy vừa rồi đã lo lắng đến mức nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!