Vừa giây trước còn giáo huấn anh nhìn chằm chằm người khác là bất lịch sự, ngay giây sau cô lại đường hoàng hỏi anh có phải đã chết rồi không.
Dịch Thận rũ mắt, nhìn lướt qua cô gái đang bị mình giữ chặt trong lòng, hoàn toàn không hiểu nổi.
"Vậy cô muốn thế nào?"
Chàng trai trước mặt đứng thẳng ít nhất cũng phải cao trên mét tám bảy, dù cho dáng đứng lười nhác anh vẫn thừa sức bao trọn thân hình nhỏ bé của Thẩm Viên.
Thẩm Viên thấy sợ hãi.
Bàn tay anh nắm lấy cổ tay Thẩm Viên, kẽ ngón tay hằn lên lớp da thịt trắng mềm của cô, hoàn toàn chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì.
Thẩm Viên bị anh nắm đau, hàng lông mày hơi nhíu lại, tầm mắt cô nhìn vào trên ống tay áo dính máu của Dịch Thận, "Anh bị thương rồi, cần phải được xử lý."
"Anh là nhân viên ở đây, chắc chắn biết còn có cách khác để ra ngoài."
"Anh đưa tôi ra ngoài, tôi sẽ bao chi phí thuốc men cho anh, hoặc đền đáp bằng tiền mặt, sao cũng được cả."
Cô gái nhỏ thuỳ mị khẽ ngẩng đầu lên, trao cho đối phương ánh mắt chân thành kiểu "xin hãy tin tôi", nói: "Tôi là người có tiền."
Nhưng trong suốt khoảng thời gian cô nói những điều này, ánh mắt Dịch Thận lại càng thêm lạnh lùng. Anh đã quá quen với hành vi dùng tiền giải quyết mọi việc của đám cậu ấm cô chiêu này.
Chỉ là cô thiếu đi cái khí chất "Ngu ngốc" khi dựa vào tiền bạc của ông già nhà mình mà huênh hoang tự đắc.
Ngược lại, cảm giác cô thật sự muốn đưa tiền cho anh.
Dịch Thận liếc mắt đi, gần như đã viết lên mặt chữ "Lười để ý đến cô", anh vừa định mở lời, cô nhóc lùn tịt trắng nõn trước mặt bỗng nhiên ghé sát lại.
Thẩm Viên dùng một tay che trước miệng Dịch Thận, không hề chạm vào mà như ra hiệu bảo anh tạm đừng nói gì vội. Vì cô đã nghe thấy tiếng nói chuyện và tiếng bước chân đang không ngừng tiến đến ngoài cửa.
Đôi mắt phượng một mí của Dịch Thận rất đen, khi đuôi mắt cong lên trông sáng rõ và đầy thần thái.
Thẩm Viên cuống đến đỏ cả vành mắt, đôi chân nhỏ giẫm nhẹ lên sàn nhà tạo ra tiếng động khe khẽ, dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu ấy đã khơi lên tâm tư muốn xen vào chuyện người khác của anh một cách kỳ lạ, khóe môi Dịch Thận khẽ động, thoáng qua vẻ trêu chọc.
Ngay giây tiếp theo khi hai người biến mất khỏi phòng nghỉ, đám công tử bột kia đã mở cửa xông vào.
"Người đâu?"
"Không phải anh bảo cô ta ở trong này à?"
"Vãi, đừng làm lớn chuyện đấy!"
……
Cơn mưa lớn trắng xóa kéo dài nửa ngày, mãi đến tận chập tối mới có vẻ ngớt, cứ như làn sương bị đánh tan tác rải rác bay lất phất không còn chút uy lực.
Hai tiếng bước chân một nhẹ một nặng hoàn toàn khác biệt giẫm lên con hẻm phía sau câu lạc bộ. Con hẻm nhỏ quá lâu đời, suốt cả con đường mòn nhỏ không có đèn chiếu sáng lớn, chỉ có vài chiếc đèn vàng cũ kỹ cách nhau mười mấy mét đang miễn cưỡng làm vai trò ánh trăng dưới nước cho các vũng bùn bẩn thỉu.
Hình như đã đi rất xa, Thẩm Viên hoàn toàn không theo kịp tốc độ bước chân của chàng trai phía trước, cánh tay cô cứ như bị kéo bay đi vậy.
"Chuyện là……" Cô th* d*c khe khẽ, lên tiếng hỏi: "Chắc bọn họ sẽ không đuổi theo nữa đâu nhỉ? Tôi thấy cái cửa đó là khóa một chiều."
Trong con hẻm quá tối, môi trường tối mịt khiến cô sợ hãi, nhưng người này luôn nắm chặt cánh tay cô. Thân hình anh cao lớn như một chiếc ô, khiến trái tim đang lo lắng của Thẩm Viên dần ổn định lại.
Họ đi thêm 10 mấy mét nữa, cho đến khi lờ mờ thấy được ánh sáng từ đại lộ ngoài hẻm Dịch Thận mới dừng lại và quay đầu.
Hai người vừa vặn đứng dưới một cột đèn đường màu vàng ấm áp, phía trên có những con côn trùng bay lượn quanh chao đèn dính đầy bùn đất.
Cô ngẩng đầu lên nhìn, dường như nhìn thấy ánh trăng dưới nước trong đôi mắt tĩnh lặng của anh, một vệt sáng nhỏ trong bóng tối, có sức hút vô hạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!