Chương 38: Mặc kệ những chuyện thị phi

Thẩm Viên rửa tay xong quay lại thì thấy mấy chàng trai dường như vừa kết thúc một chủ đề nào đó, cô không nhịn được hỏi: "Mọi người vừa nói chuyện gì thế?"

Dịch Thận liếc mắt âm thầm ra hiệu cho Lý Phong.

"Không có gì," Lý Phong trả lời, nhưng không hoàn toàn che giấu giúp anh mà cố tình nói một cách mờ ám: "Chỉ là… chủ đề giữa đám con trai thôi."

Thẩm Viên càng tò mò hơn.

Dịch Thận nhếch môi, lạnh lùng lườm anh ấy.

Cô gật đầu, không hỏi thêm nữa, chủ đề của con trai hỏi nhiều cũng không tiện.

Dịch Thận gắp cho cô một miếng thịt gà, "Nhà cửa xem cũng gần xong rồi, hôm nào ghé qua chỗ anh xem thử không?"

"Nhanh vậy đã thuê xong rồi à?" Thẩm Viên ngạc nhiên trước hiệu suất làm việc của anh, "Được thôi, chọn một ngày nào đó em rảnh nhé."

Dịch Thận gật đầu, im lặng ăn cơm.

…………

Sau hơn một tuần nữa trôi qua, hai người lại quay về trạng thái bận rộn của riêng mình.

Các giáo sư của từng chuyên ngành cũng lần lượt công bố đề cương của cuộc thi cuối kỳ, thư viện từ chỗ không còn chỗ ngồi đã đến mức ngay cả một khoảng trống để ngồi bệt trên nền cũng không có.

Sinh Yểu trời sinh thông minh, mới học hơn một tháng đã hùng hồn tuyên bố với Thẩm Viên rằng: Bài đánh giá thành tích chuyển chuyên ngành của cô ấy tuyệt đối không có vấn đề gì, điểm tổng kết cuối kỳ này cô ấy chắc chắn có thể lọt vào top ba.

Thế là lại có tin đồn đại tiểu thư này gần đây đang theo đuổi một bạn nam nào đó của viện Khoa học Thông tin.

Viện Khoa học Thông tin và viện Mỹ thuật ở gần nhau, nên mỗi lần Sinh Yểu chạy qua viện Khoa học Thông tin theo đuổi người ta nếu rảnh rỗi sẽ ghé qua chỗ Thẩm Viên để giết thời gian.

Trong phòng đựng vật liệu để làm việc của sinh viên, Thẩm Viên vừa sắp xếp những bản thiết kế đã được chọn lọc vừa ôm hộp trang sức của mình để chọn ra chất liệu phù hợp nhất cho thiết kế.

Sinh Yểu ngồi ngược ghế, chỉ nhìn cô bận rộn để giết thời gian.

"Thật ra, lúc đầu khi nghe nói cậu theo đuổi bạn nam viện Khoa học Thông tin," Thẩm Viên lựa đá quý trong hộp, "tớ còn tưởng cậu theo đuổi anh hai của tớ."

"Hả??" Sinh Yểu suýt nữa làm rơi cả điện thoại, như thể nghe được chuyện gì đó rất buồn cười: "Trời ạ, thỏ còn không ăn cỏ gần hang."

"Hơn nữa, anh hai cậu là một con cún ngu ngốc, tôi có bị mù đâu mà đi thích anh ấy?"

Thẩm Viên: Dù không sai, nhưng cậu cũng đừng nói anh hai tớ như vậy trước mặt tớ chứ, tớ thích anh ấy lắm đấy.

Sinh Yểu: ……Được được được, hai người cứ yêu thương nhau đi.

Sinh Yểu gác cằm lên khuỷu tay, nhìn chiếc hộp trang sức của cô, "Đá quý trong hộp của cậu nhiều thật đấy, loại nào cũng có, cậu có tính xem tất cả những thứ này tổng cộng bao nhiêu tiền không?"

"Tính theo giá thị trường à?" Thẩm Viên cầm hai viên tourmaline lên so sánh, lơ đãng trả lời cô ấy: "Đều là tớ nói với anh trai rồi anh cả mua giúp tớ, một số là từ buổi đấu giá, chưa tính bao giờ nhưng chắc cũng phải mấy triệu tệ."

"Gia đình tớ rất ủng hộ tớ làm thiết kế trang sức."

Sinh Yểu mở to mắt, "Đồ quý giá như vậy mà cậu lại đựng trong một cái hộp nhựa ọp ẹp thế này à."

"Nếu không phải cậu nói, tớ còn tưởng cái hộp cậu ôm đi tới đi lui mỗi ngày toàn là trang sức giả đấy."

"Đồ giả thì tớ cũng có." Thẩm Viên cười ngây ngô, "Nhưng làm thiết kế tớ vẫn thích dùng đồ tự nhiên hơn, luôn cảm thấy đá nhân tạo thiếu đi một chút sức sống."

Sinh Yểu gật đầu, chút tiền này đối với nhà cô cũng chẳng là gì. Cô ấy đưa tay lấy ra một chiếc hộp nhỏ, viên đá nằm ở giữa, "Cái này đẹp quá, tớ thích."

"Đây là đá Paraiba Tourmaline của Brazil, có độ tinh khiết rất cao, tớ cũng chỉ có một viên này thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!