Chương 37: Em sợ khi anh đau lòng, không có ai lau nước mắt giúp anh

Câu nói "Ông của Dịch Thận đang nguy kịch" vừa vang lên, thế giới nội tâm của Thẩm Viên như bị đặt dưới ống kính mắt cá*, phóng đại và méo mó đi mấy phần, ngay cả điện thoại cũng cầm không vững.

(*Ống kính mắt cá: tiếng Anh: fisheye lens. Là một loại ống kính góc siêu rộng trong nhiếp ảnh và quay phim. Trung tâm ảnh được phóng đại, các rìa bị kéo giãn và cong. Tạo cảm giác choáng ngợp, mất cân bằng, siêu thực hoặc rối loạn không gian.)

Nhiệt độ ban đêm còn thấp hơn buổi chiều gấp nhiều lần, theo thường lệ nếu ra ngoài vào buổi tối cô sẽ khoác thêm một chiếc áo dày. Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Viên đâu còn tâm trí để ý đến chuyện khác, cô gác lại mọi việc và lao ra khỏi trường.

Dịch Thận là người không thích làm phiền người khác nhất, cho dù ông nội đang nguy kịch thì có lẽ anh cũng chỉ liên lạc với một mình Giả Minh, gọi cậu ấy qua giúp một tay.

Nhưng Giả Minh lại đúng lúc không đến được, Thẩm Viên đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ anh ngồi một mình ngoài phòng cấp cứu, chắc chắn sẽ giống hệt như lần trước.

Cho dù "khoảnh khắc đó" sắp đến, cũng không thể để anh một mình đối mặt.

Chặng đường chỉ dài ba cây số, Thẩm Viên vốn luôn kiên nhẫn và lịch sự lại đã thúc giục bác tài vô số lần.

Cô hận không thể bay thẳng đến bệnh viện, chạy đến bên cạnh anh.

Thẩm Viên vẫn chưa nhạy cảm đến mức lo lắng sợ hãi cho một ông lão xa lạ, người cô quan tâm chỉ có Dịch Thận.

Cô chạy như bay vào tòa nhà cấp cứu, phát hiện vẫn là nơi lần trước.

Cảm giác ngột ngạt quen thuộc lại ùa về. Cô lờ đi mọi sự giãy giụa và hoảng loạn của những sinh mệnh đang trên lằn ranh giữa sự sống và cái chết xung quanh, tìm kiếm người đó khắp hành lang.

Thẩm Viên miệng đắng lưỡi khô, nhịp tim sau khi vận động mạnh đập rõ mồn một, cô chạy qua góc rẽ rồi dừng lại tại chỗ.

Phòng cấp cứu ở cuối hành lang đóng chặt cửa, đèn đỏ vẫn sáng, bên ngoài cửa cô liêu hiu quạnh, khắp nơi lan tỏa một kết cục chưa biết nhưng sắp xảy đến.

Dịch Thận đứng đó một mình, đối mặt với phòng phẫu thuật.

Anh quay lưng về phía Thẩm Viên, toàn thân thẳng tắp và cứng đờ, không biết đã đứng bao lâu.

Giống như một cây sam cao lớn và đơn độc, đứng sừng sững giữa đầm lầy khô cằn.

Với bệnh tình nhiều năm của Dịch Liên Xương, cuộc cấp cứu như hôm nay chắc chắn không phải là hiếm hoi. Thẩm Viên không khỏi buồn bã, anh đã trải qua bao nhiêu lần một mình đứng ngoài phòng phẫu thuật cầu nguyện như hôm nay rồi.

Cô nhẹ bước chân, từng bước một tiến về phía anh.

Mãi cho đến khi đến gần, thân hình cứng đờ của Dịch Thận mới có chút động tĩnh, anh hơi nghiêng đầu, nghe thấy có người đến.

Thẩm Viên không nói gì mà chủ động đưa tay qua trước, cùng lúc đứng bên cạnh anh, cũng nhét tay mình vào lòng bàn tay anh.

Tay anh rất lạnh, hoàn toàn khác với sự ấm áp thường ngày.

Dịch Thận từ từ cúi đầu, đối diện với đôi mắt cô, "Sao em lại đến đây."

Trong mắt anh có quá nhiều mệt mỏi, cả người căng như dây đàn. Thẩm Viên siết chặt tay anh, truyền hơi ấm của mình cho anh, "Giả Minh gọi cho tôi, anh ấy sợ bên cạnh anh không có ai."

Dịch Thận hiểu ra, dường như có chút không kiên nhẫn, mắng cậu ấy: "Nhiều chuyện."

"Anh ấy rất lo cho anh." Thẩm Viên nhìn đèn đỏ của phòng phẫu thuật, "Hôm nay cũng là lành ít dữ nhiều sao?"

Anh mím môi, giọng gần như khản đặc, "Hôm nay… e là không có lành nữa rồi."

Bàn tay đang dùng sức của Thẩm Viên đột nhiên run lên.

Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng tận mắt chứng kiến cái chết.

Bị bầu không khí ảnh hưởng, giọng cô cũng trở nên khô khốc: "…Các bác sĩ vẫn đang cố gắng, đừng từ bỏ vội."

Hai người nắm tay nhau, đứng bên ngoài phòng phẫu thuật, bị sự căng thẳng và tĩnh lặng này dày vò.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!