Chương 36: Chỉ mình em mới có thể nhận được tín hiệu

Bất lực trước sự rung động của chính mình, đồng thời cũng không chịu nổi ánh mắt đầy khao khát đòi hỏi lợi ích của anh.

Khoảnh khắc Thẩm Viên đưa môi mình qua, cô cảm thấy mình điên rồi.

Thế nhưng qua mấy lần tiếp xúc này, ở bên cạnh anh, nhìn từng hành động của anh càng khiến Thẩm Viên hiểu rõ hơn—— Cô thực sự say mê chàng trai này, hơn nữa sắp đến mức không thể kiểm soát được.

Thẩm Viên vốn chỉ muốn ban cho anh một nụ hôn qua loa, chỉ dừng lại ở bên ngoài môi miệng.

Không ngờ khi môi cô vừa chạm đến khóe môi anh, Dịch Thận đã vươn cánh tay dài ra, sức lực vừa mạnh vừa nhanh, trực tiếp bế bổng Thẩm Viên lên khỏi chỗ ngồi.

Trong lúc Thẩm Viên còn đang kinh ngạc, giây tiếp theo cô đã bị chuyển sang một chiếc ghế sofa khác, ngồi vào lòng anh.

Đùi của anh hơi cứng, làm cô thấy cấn đau.

Nhận ra người này hoàn toàn không thỏa mãn với nụ hôn bên ngoài, Thẩm Viên vừa định lùi ra xa thì Dịch Thận lập tức cúi người áp sát. Trong lúc hoảng loạn cô trực tiếp đưa tay lên che miệng mình lại, nhưng rồi bị anh mỉm cười mà gỡ ra.

Sự rung động trong mắt cô giống như một sự cho phép không lời, cũng là bằng chứng mạnh mẽ cho sự rung động của cô đối với anh.

Khiến Dịch Thận dám mạo hiểm tiến tới.

Anh quen đường thuộc lối siết chặt hai cổ tay cô, cúi đầu, không lập tức hôn cô mà áp trán vào trán Thẩm Viên, nở nụ cười như thể đã bắt được con mồi thành công, "Trốn cái gì."

"Không cho phép trốn."

"Anh dám! Không cho!" Cô nhỏ giọng quát, chỉ sợ môi mình cử động thêm một chút thì người này sẽ lại giở trò chiếm tiện nghi.

"Một cái sao mà đủ."

Dịch Thận cảm nhận nhiệt độ trên trán đối phương, chóp mũi anh cọ vào má cô, thân mật mờ ám, đưa ra kết luận chắc nịch: "Em thích tôi."

"Viên Viên, em vẫn còn thích tôi."

Thẩm Viên câm nín, đuôi tóc mềm mại run rẩy vì chột dạ.

"Không được…… gọi tôi là Viên Viên……"

"Anh nghĩ, ai cũng xứng được gọi tên thân mật của tôi sao."

Dịch Thận thay đổi sự thô bạo của hai lần hôn trước, dùng môi nhẹ nhàng cọ vào môi cô, "Tôi không được sao? Viên Viên." Cọ một cái rồi lại hôn nhẹ một cái, "Thật sự không được à? Hửm?" Ôn hòa đến mức có thể mài mòn hết cả sự kiên nhẫn và liêm sỉ của Thẩm Viên.

Cô sắp ngất đi rồi.

Nhẹ nhàng dày vò cô một lúc, Dịch Thận thấy cô không có ý phản kháng hay bất mãn, mới dám cạy mở môi răng cô, câu lấy đầu lưỡi cô khuấy đảo.

Làm nụ hôn này sâu hơn, để đêm nay mang một ý nghĩa đặc biệt.

Dường như thành phố Sùng Kinh có một sức hút độc đáo, nó đã phá vỡ, hòa tan bầu không khí vừa khó xử vừa có rào cản cứng nhắc giữa hai người, đun sôi sự bốc đồng và tình yêu, tạo nên một cảnh tượng quyến luyến đủ để đánh bại cơn gió lạnh lúc này.

Những tiếng hôn ướt át với nhịp điệu hỗn loạn, tựa như tiếng suối chảy lướt qua khe đá, làm phiền công việc của quạt tản nhiệt máy tính.

Dịch Thận buông ra, cho cô thời gian để thở, anh cụp mắt xuống, "Đừng đẩy tôi ra nữa, được không."

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Thẩm Viên đã vô số lần nhìn thấy tư thế hạ mình và khiêm nhường của anh, lần nào cũng là vì cô.

Đôi khi cô tự hỏi, rốt cuộc mình đã làm gì để anh cam tâm tình nguyện cúi đầu hết lần này đến lần khác như vậy.

Đôi mắt nâu của Thẩm Viên ánh lên màu lấp lánh như ngọc trai, lại vì e thẹn mà nhỏ xuống giọt sương mai. Cô đưa tay qua, bàn tay nhỏ bé nâng niu khuôn mặt anh.

Giờ phút này, cả hai đều nhìn thấy trong mắt đối phương một thủy triều tình yêu mãnh liệt, một h*m m**n không thể kìm nén.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!