Chương 35: Hướng mấy giờ

Trước đây những chàng trai tiếp cận cô, muốn theo đuổi cô đều rất cẩn thận, lúc nào cũng đoán thái độ của cô, dùng đủ mọi cách, mọi kỹ năng nói chuyện tinh tế, ví dụ như Trịnh Văn Bách.

Vì vậy đối mặt với một Dịch Thận thẳng thắn và trực tiếp như thế này, Thẩm Viên nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.

Một câu nói lúc tức giận của cô, vậy mà lại khiến anh để tâm đến thế.

Thẩm Viên cạy cạy ly giấy trà sữa, đột nhiên cảm thấy có chút áy náy.

"Tôi sẽ nỗ lực."

"Tôi muốn em vui."

Những lời nói bình thường như vậy, từ miệng Dịch Thận nói ra lại có sức nặng đến thế, trúng thẳng vào tim cô, làm sao cũng không gỡ ra được.

"Cảm ơn trà sữa của anh." Cô mỉm cười, cuối cùng cũng chịu ban cho anh một nụ cười, "Lần sau tôi mời anh."

"Không cần." Dịch Thận đứng dậy, đưa tay về phía cô, rất tự tin: "Tôi có tiền."

Thẩm Viên càng muốn cười hơn, cô gật đầu, cuối cùng lách qua lòng bàn tay anh, nắm lấy cổ tay Dịch Thận mượn lực đứng dậy, nghe thấy đối phương nói: "Muốn ăn gì, tôi mời."

"Hửm?" Cô hỏi: "Họ vẫn đang xếp hàng ở quán pizza, không phải ăn ở đó sao?"

Dịch Thận nhướng mày, ám chỉ cô: "Chắc chắn vẫn muốn quay lại ăn cùng bọn họ?"

Vừa nãy không phải đã không chịu nổi bầu không khí liếc mắt thăm dò của đám người đó sao.

"Cứ đi ăn riêng như thế này mới càng dễ bị họ đồn bậy bạ đấy!" Thẩm Viên nhận ra sự dẫn dắt cố ý của anh, "Tôi và anh lại chẳng có quan hệ gì, tôi có gì phải chột dạ."

Dịch Thận nhìn vẻ mặt lì lợm của cô, quay đầu đi, hắng giọng.

Cô nhóc này thật khó lừa.

Thẩm Viên nhìn đồng hồ, "Đi về thôi, vừa nãy nhân viên phục vụ nói đợi khoảng nửa tiếng, cũng đến giờ rồi."

Nói xong cô cầm ly trà sữa tự mình đi về.

Dịch Thận nhìn chằm chằm cô vài giây, bất lực cất bước đi theo.

Haidilao và quán pizza mở cùng một tầng, trên đường quay về hai người đi ngang qua quán Haidilao này, đúng lúc đông người nên bên ngoài cũng có không ít người xếp hàng.

Thẩm Viên cúi đầu xem tin nhắn WeChat, nghe thấy một đứa trẻ la lên "Mẹ ơi con muốn ăn kem! Kem!" còn chưa kịp ngẩng đầu phản ứng, cậu bé đã đâm sầm vào cô.

Cậu bé không cao, chắc chỉ khoảng ba bốn tuổi, nhưng lại khá mũm mĩm, đâm vào chân Thẩm Viên khiến cô loạng choạng lùi lại mấy bước, cuối cùng được Dịch Thận đỡ lấy.

Cậu bé bị đụng đau, đầu tiên là ngây người vài giây, đối diện với vẻ mặt hung thần ác sát của Dịch Thận thì mếu máo muốn khóc.

Thẩm Viên sợ nhất là trẻ con khóc, thầm kêu không hay rồi, cô vừa định dỗ dành thì một người phụ nữ vội vàng chạy tới bế đứa bé lên: "Con lại chạy lung tung! Lần sau còn chạy lung tung nữa mẹ không cho con ra ngoài nữa đâu!"

Nghe thấy giọng nói này, Dịch Thận đang ôm vai Thẩm Viên bỗng sững sờ.

"Xin lỗi nhé……" Người phụ nữ ngẩng đầu xin lỗi, nhìn thấy Dịch Thận, lời nói nghẹn lại một nửa.

Trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Thẩm Viên nhìn bà ấy rồi lại nhìn Dịch Thận cũng có chút cứng đờ, chớp chớp mắt.

Hửm?

Thường Mai Mai nhìn Dịch Thận, ánh mắt không ngừng dao động, hốc mắt đỏ hoe, lại có chút không dám nhận: "……A Thận?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!