Trái tim đập thình thịch xuyên qua da thịt, mạnh đến mức hơi thở của Thẩm Viên cũng không nén được mà trở nên gấp gáp.
Đây có được coi là tỏ tình không? Cô vừa được Dịch Thận tỏ tình sao?
Nhưng mà……
Gió thổi lạnh buốt lòng bàn tay, thứ bị cơn gió lay động không chỉ có lọn tóc mái của cô mà còn có cả nỗi bi thương rung động nổi lên trong đôi mắt hạnh của Thẩm Viên. Giống như dòng suối trong duy nhất còn sót lại trong ngày tận thế, gợn sóng lăn tăn theo gió giữa cảnh vật khô héo xung quanh.
Dịch Thận nhìn cô đứng ngây tại chỗ, anh đưa tay định lấy tờ đơn nhưng lại chạm phải ngón tay lạnh lẽo khác thường của cô, thế là anh thuận thế dùng lòng bàn tay bao bọc lấy tay cô để sưởi ấm, tay còn lại nhận lấy tờ đơn, nhét vào túi.
Bị hơi ấm từ lòng bàn tay anh k*ch th*ch, Thẩm Viên đột nhiên hoàn hồn.
Dịch Thận nhìn cô gái đang bối rối và né tránh trước mặt, anh không hề dao động chút nào, ngược lại còn ung dung lắc lắc tay cô, "Có thể theo đuổi hay không, cho một câu trả lời đi."
Tay anh thật ấm.
Thẩm Viên như ngậm phải hoàng liên, đắng đến không nói nên lời, cô tránh ánh mắt anh, lắc đầu.
Dịch Thận vẫn chưa tự tin đến mức nghĩ rằng cô sẽ đồng ý ngay lập tức, những lời Thẩm Xước nói lần trước anh vẫn còn nhớ rất rõ.
Khóe môi anh nhếch lên, trầm tĩnh đến lạ thường, "Không thể?"
"Là vì em thấy nhà tôi có một đống chuyện phiền phức lại còn nghèo kiết xác, không xứng theo đuổi em sao?"
Lời tự giễu của anh lại như kim châm vào tim cô, Thẩm Viên lập tức ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ lại lắc đầu thật mạnh.
Sao có thể chứ, đừng nghĩ như vậy.
Cô gập bốn ngón tay lại, dùng sức nắm lấy ngón tay cái của anh, khó khăn mở lời: "……Dịch Thận, chúng ta không phù hợp."
Dịch Thận cười, "Dùng chính lời tôi từ chối em để từ chối lại tôi à?"
Tim Thẩm Viên như sắp bị xé nát, cô lắc đầu, nước mắt không sao ngăn được, "Không được… chúng ta không được đâu."
Thấy cô đau khổ như vậy, Dịch Thận dần trở nên nghiêm túc, thấp giọng: "Lúc trước khi hùng hồn tuyên bố muốn theo đuổi tôi, sao không nói là không được?"
"Đúng, lúc trước là theo đuổi anh, nhưng bây giờ tôi không muốn theo đuổi nữa." Thẩm Viên hít lấy khí lạnh trong không trung, gắng gượng để nói ra những lời tàn nhẫn trái với lòng mình: "Bọn họ nói đúng, tôi chẳng qua chỉ muốn tìm một người mình thích để yêu đương thoải mái. Tôi chỉ muốn chơi đùa thôi."
"Nhưng tôi phát hiện ra…… anh là người không thể thỏa mãn nhu cầu của tôi nhất."
"Ở bên cạnh anh, vĩnh viễn không có lúc nào thoải mái, lại còn luôn gặp nguy hiểm."
"Không những không thoải mái mà còn không có tương lai." Cô giằng tay ra khỏi tay anh, một lần nữa bị cái lạnh xâm chiếm, mắt đỏ hoe, "Nếu đã biết rõ sẽ không có kết quả tốt đẹp gì thì đừng làm phiền lẫn nhau nữa."
"Nếu sau này anh vẫn còn coi tôi là bạn, tôi bằng lòng……"
"Em bằng lòng cái gì?" Anh ngắt lời.
Thẩm Viên mím môi rồi im bặt.
Khí chất vốn đang điềm tĩnh của Dịch Thận lặng lẽ thay đổi, bàn tay bị cô hất ra cũng trở nên lạnh lẽo.
Cô nhóc này hễ nói lời tàn nhẫn là toàn đâm vào chỗ mềm nhất, thật sự cho rằng anh là động vật máu lạnh, đâm không biết đau sao.
Dịch Thận nheo mắt, đôi mắt vốn đã như móc câu lại càng thêm vẻ hung tợn của chim ưng, "Em bằng lòng, nhưng tôi không bằng lòng."
"Làm bạn? Thẩm Viên, em đừng có mơ."
Anh nắm lấy cánh tay cô, mạnh mẽ kéo người về phía trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!