Chương 30: Tình yêu quá mệt mỏi, yêu đến mức mất cả tự do

Nhiệt độ ở Tân Dương giảm ngày một nhanh hơn, người dân cũng bắt đầu nhắc đến ngày cần sưởi ấm sớm hơn mọi năm.

Năm nay trời lạnh nhanh một cách lạ thường, vừa bước vào ranh giới giữa mùa Thu và mùa Đông lá rụng đã bay đầy trời, hơi thở toả ra khói trắng, cái bóng dưới chân người dân Tân Dương cũng chuyển thành tông màu xanh lạnh lẽo.

Dự án ứng dụng phổ cập kiến thức cho bảo tàng vẫn đang được tiến hành theo kế hoạch. Ban đầu, Thẩm Viên xung phong làm nhóm trưởng chỉ vì mẹ cô yêu cầu, nhưng qua những ngày dẫn dắt mọi người làm việc, cô dần có tình cảm sâu sắc với dự án và cả vai trò này.

Dẫn dắt một nhóm người làm việc chưa hề có kinh nghiệm quả thật vô cùng khó khăn, nhưng sau khi hết vấn đề này đến vấn đề khác được giải quyết, cảm giác thành tựu mà cô nhận lại sau khi rèn giũa tăng lên gấp mấy lần.

Mỗi lần nhận được ánh mắt tán thưởng của các thành viên trong nhóm, cô đều cảm thấy mình đang được người khác tin tưởng và công nhận.

Ý thức này đã mang lại cho Thẩm Viên một niềm vui chưa từng có.

Sự bận rộn cũng khiến Thẩm Viên quên đi cuộc nói chuyện với anh cả hôm đó, cô tạm thời gác chuyện này lại sau việc học, toàn tâm toàn ý dồn sức cho cuộc thi lần này.

Dịch Thận cũng bận rộn nên phần lớn công việc đều được làm riêng, hai người chỉ liên lạc qua mạng, điều này rất hợp ý cô.

Thẩm Viên chỉ sợ tiếp xúc nhiều rồi lại không kìm nén được lòng mình.

Vài khoảng thời gian rảnh rỗi hiếm hoi giữa lịch học dày đặc cũng bị dự án chiếm hết, có lúc mệt đến nỗi Thẩm Viên suýt ngủ gục ngay bên ngoài.

Mỗi khi mệt mỏi rã rời, mí mắt cũng không mở nổi cô lại không kìm được mà nhớ tới Dịch Thận.

Chỉ có bấy nhiêu việc thôi mà đã vắt kiệt sức lực của cô.

Vậy mà Dịch Thận bận trăm công nghìn việc như thế…… rốt cuộc anh đã một mình gánh vác bao nhiêu năm qua như thế nào……

…………

Vòng sơ loại của cuộc thi kết thúc, họ thuận lợi tiến vào vòng tiếp theo.

May mà thời gian nộp thành phẩm là ở vòng thứ ba, sau khi giành được thắng lợi bước đầu, cả nhóm cuối cùng cũng có thời gian để nghỉ ngơi.

Điểm thi đại học của Sinh Yểu không đủ nên chuyển sang chuyên ngành Ngôn ngữ. Bố cô ấy ép cô ấy phải chuyển sang ngành Tài chính để sau này có thể giúp đỡ việc kinh doanh của gia đình, nếu không nghe lời sẽ khóa tất cả thẻ ngân hàng của Sinh Yểu.

Vì vậy dạo này cô bạn này còn bận hơn cả Thẩm Viên, suốt ngày cắm cọc trong thư viện học để chuẩn bị cạnh tranh suất chuyển chuyên ngành.

Dù không muốn, nhưng để tiếp tục sống sung sướng "lay lắt qua ngày", đại tiểu thư nhà họ Sinh chỉ đành vùi đầu vào việc học.

[Yểu Yểu cố lên nhé~ Đợi thi cuối kỳ xong tớ sẽ dẫn cậu đi ăn ngon.]

Sau khi gửi xong tin nhắn WeChat này cho cô ấy, Thẩm Viên vén tấm rèm cửa dày của căn tin lên rồi bước vào.

Học viện Mỹ thuật và học viện Khoa học Thông tin ở gần nhau nên bạn bè thường xuyên gặp mặt. Thế nên cô vừa bước vào đã vô thức liếc nhìn về chỗ quen thuộc và lại thấy Thạch Tế Chi và Lý Phong.

Lúc này căn tin vẫn chưa đông người lắm, Lý Phong đang nói chuyện thì ngẩng đầu lên, vừa hay chạm mắt với Thẩm Viên từ xa, anh ấy điềm nhiên giơ tay ra hiệu với cô.

Thạch Tế Chi quay đầu lại, thấy cô thì cười toe toét.

Ngoài trời không khí khô khốc, nhưng đôi mắt Thẩm Viên lại long lanh ướt át.

Cô mỉm cười, ngọt ngào như đóa hồng đẫm sương.

Thẩm Viên nhanh chóng đi về phía họ, vui vẻ hỏi thăm: "Chào các đàn anh, sao hôm nay mọi người ăn cơm sớm thế?"

"Hôm nay căn tin có món gì ngon không ạ? Giới thiệu cho tôi với." Cô kéo ghế ngồi xuống, mối quan hệ giữa cô và họ vô cùng tự nhiên.

Thạch Tế Chi chỉ vào quầy đồ ăn Hồi giáo, "Canh cừu, đàn em sợ mùi gây của thịt cừu không? Nếu không sợ thì thật sự nên thử đấy."

"Ăn kèm với một miếng bánh nướng kẹp thịt bò thì đúng là tuyệt vời!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!