Thẩm Xước tức giận đến mức đầu óc ong ong, "Cậu, cậu có ý gì."
Dịch Thận gập máy tính lại, một tay cầm lấy nó rồi đứng dậy.
"Ý tôi là."
Anh cao hơn Thẩm Xước một chút, giọng nói trầm thấp khiến người ta có cảm giác như vén lớp sương mù dày đặc nhìn thấy vầng trăng lạnh, giọng điệu đầy quả quyết: "Tôi nhìn trúng em gái cậu rồi, định theo đuổi đàng hoàng."
"Đừng nói là tôi không báo trước nhé." Dịch Thận vỗ vai anh ấy, nhưng bị Thẩm Xước gạt tay ra.
Anh không bận tâm, phủi bụi trên tay áo, "Chỉ giáo nhiều nhé, anh vợ."
Sinh Yểu thấy rõ mặt Thẩm Xước tối sầm lại, giống như núi lửa sắp phun trào, Dịch Thận khẽ gật đầu với cô ấy rồi lướt qua hai người bỏ đi.
Thẩm Xước quay đầu lại, gào lên với anh: "Dịch Thận!! Cậu đừng hòng! Dám theo đuổi, tôi sẽ liều mạng với cậu!"
Đáng tiếc, bóng người đã sớm biến mất.
Thẩm Xước tức đến mức muốn phá nhà, Sinh Yểu kịp thời đấm anh ấy một cái để cắt đứt cơn giận dữ của anh ấy, cô ấy lẩm bẩm: "Thẩm Xước, cứ hay cáu gắt như vậy không tốt cho tuyến vú đâu."
Thẩm Xước: !! Em gái còn không giữ được! Tôi cần tuyến vú làm gì nữa!
Sinh Yểu: …… Nói cũng có lý.
"Anh quen Dịch Thận lâu như vậy, chưa từng thấy anh ấy chủ động với cô gái nào." Thẩm Xước liếc Sinh Yểu, "Trước đây không phải em nói Viên Viên đơn phương sao! Sao giờ cậu ta lại quay ra theo đuổi!"
"Có phải cậu ta đang toan tính lợi dụng Viên Viên điều gì không……"
Sinh Yểu cạn lời, thật sự không thể chịu đựng nổi nữa, "Thẩm Xước, còn có thể vì cái gì nữa, anh ấy thích Viên Viên, đơn thuần là, yêu, thích."
"Không được……" Thẩm Xước gấp đến độ như đầu sắp bốc hỏa. Cái tên Dịch Thận đáng ghét kia, nếu động lòng thật, làm sao Viên Viên đỡ nổi?
"Không được cái con bò c** **." Sinh Yểu khoanh tay trước ngực, nhíu mày xét nét anh ấy, "Thẩm Xước, thật sự anh nghĩ anh ngăn cản được sao?"
Thẩm Xước im bặt, nhìn cô ấy.
"Anh đã từng yêu chưa? Ngay cả yêu đương cũng chưa từng thì anh hiểu cái gì?" Cô ấy thở dài, "Nếu đã thật lòng thích một người, người ta sẽ không thể kiểm soát bản thân được đâu."
"Muốn gần gũi với người đó, muốn chiếm hữu người đó, một ngày không gặp cũng thấy khó chịu."
Thẩm Xước phản bác: "Toàn mấy lý lẽ vớ vẩn, anh không hiểu, còn em thì hiểu lắm sao con nhóc thối tha kia."
"Sao em lại không hiểu?" Sinh Yểu nhướng mày, dang hai tay ra ám chỉ: "Người em từng hẹn hò đếm không xuể trên bàn tay đâu."
"……Không phải chỉ là tán tỉnh chơi bời thôi sao." Thẩm Xước chỉ muốn lườm nguýt.
Cô ấy không bận tâm: "Làm ơn đấy, em hẹn hò không phải để đùa giỡn, với mỗi mối quan hệ em đều rất nghiêm túc, mỗi người em đều rất thích."
Thẩm Xước: Nữ đào hoa đáng sợ……
Sinh Yểu nắm lấy áo anh ấy, kéo người ra khỏi lớp học, bảo anh ấy đi ăn cùng mình, vừa đi vừa nói: "Anh cấm đoán Viên Viên, không cho cậu ấy yêu đương, không cho cậu ấy dính líu đến Dịch Thận, thực ra cậu ấy rất đau khổ."
"Khi người ta yêu, những khó khăn nhỏ như cái mụn cũng sẽ bị phóng đại vô hạn. Anh có thể đừng làm cậu ấy buồn thêm được không?"
"Cứ phải nhìn Viên Viên ngày nào cũng đầm đìa nước mắt anh mới hài lòng sao?"
Thẩm Xước nhìn sâu vào Sinh Yểu, hồi lâu sau, thở dài: "Em đấy, em không hiểu hoàn cảnh gia đình anh, đương nhiên nói lời nào cũng hay ho."
"Đau dài không bằng đau ngắn, bây giờ anh ngăn cản em ấy là để sau này em ấy không phải khổ sở hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!