Chiều tối, trời lại mù mịt sương giăng, những tầng mây dày đặc chất chồng dường như đè nén xuống mặt đất không giới hạn, màu xám cảnh báo mọi người về một cơn mưa mùa Thu sắp đến, với sức mạnh không thể đoán trước.
Con phố bên cạnh ngõ Lộc Phường, tiệm rau củ quả.
Ngoài cửa tiệm, dưới mái hiên bày biện các loại rau tươi, giờ tan tầm lượng người mua sắm đông nhất, loa trong tiệm không ngừng phát đi lời thông báo về việc thanh toán qua mã QR đã thành công.
Dịch Thận nửa ngồi nửa quỳ bên ngoài cửa hàng, anh xách một túi ni lông chọn cà chua.
Những quả cà chua đỏ tươi, đẹp đẽ trông thật nhỏ nhắn trong lòng bàn tay Dịch Thận, thậm chí cả khi còn dính đất. Chỉ vì chúng nằm trong tay anh, lại khiến chúng trông có cảm giác như một tác phẩm nghệ thuật.
Dịch Thận ném cà chua và khoai tây đã chọn vào túi, nhìn số lượng, tính toán xem có thể ăn được mấy ngày.
Đúng lúc này, một bóng người đi thẳng đến gần anh.
Khi Hàn Vũ Quân cúi người xuống, mái tóc đen mềm mại như có như không lướt qua vai anh, cô ta cười hỏi: "Tối nay cậu định ăn gì?"
Dịch Thận thậm chí không thèm ngước mắt lên, anh đứng dậy, nắm chặt túi đi vào trong tiệm để cân trọng lượng.
"Cô còn định đi theo tôi đến bao giờ nữa."
"Tôi tình cờ đi ngang qua thôi mà." Hàn Vũ Quân vừa nói xong, nhận ra nói dối trước mặt anh là điều ngốc nghếch, giây tiếp theo cô ta lại sửa lại lời nói: "…Tôi chỉ muốn quan tâm cậu."
Dịch Thận liếc nhìn cô ta, trong ánh mắt đầy vẻ khinh miệt dường như đã nói rõ: Ai cần cô chứ?
Thanh toán xong, anh xách rau củ lướt qua Hàn Vũ Quân, lạnh lùng vô tình rời khỏi tiệm rau củ quả.
Hàn Vũ Quân nhìn theo bóng lưng anh, nỗi buồn trong mắt hiện rõ, nhưng cô ta vẫn bước theo.
Nhà của hai người rất gần nhau, Hàn Vũ Quân sống ở con phố phía Tây ngõ Lộc Phường, từ tiệm rau củ quả về nhà có một đoạn đường đi chung rất dài.
Hàn Vũ Quân đi ở vị trí chếch về phía sau bên cạnh anh, một nam một nữ, bóng dáng cao lớn và mảnh khảnh đổ dài trên mặt đường nhựa.
Cô ta chủ động bắt chuyện: "Lần trước, không phải tôi đã nói với cậu là tôi đã có được suất bảo lưu học lên nghiên cứu sinh của học viện Công nghệ Tân Dương rồi sao, tôi đã suy nghĩ kỹ……"
"Cậu chắc chắn là đối tượng bảo lưu trọng điểm của trường cậu." Mỗi câu Hàn Vũ Quân nói với anh đều mang theo sự cẩn thận và dò xét, "Cho nên, tôi vẫn muốn thử thi lên Nghiên cứu sinh của đại học Tân Dương."
"Tiếc là bậc Đại học không thể làm bạn cùng lớp, chỉ có thể ở giai đoạn nghiên cứu sinh……" để lại được đến bên cạnh cậu.
Trình độ khối khoa học tự nhiên của đại học Tân Dương và học viện Công nghệ Tân Dương đều rất mạnh, sinh viên trong trường gần như chắc chắn được giữ lại học tiếp nghiên cứu sinh, nhưng cô ta lại muốn đi thi nghiên cứu sinh ở trường khác.
Làm sao Dịch Thận có thể không hiểu ý của Hàn Vũ Quân?
Dịch Thận ngẩng cằm, ánh mắt nhìn cô ta vừa khó hiểu vừa mang theo ý chế giễu: "Hàn Vũ Quân, có phải cô muốn nói rằng, cô làm những điều này đều là vì tôi?"
"Nếu thi không đậu, chẳng lẽ tôi còn phải chịu trách nhiệm với cô nữa à?"
Hàn Vũ Quân bị nói toạc ra tâm tư, đột nhiên cảm thấy khó xử: "Tôi không có ý đó……"
Dịch Thận giơ ngón trỏ lên, nhìn cô ta, mang đầy vẻ cảnh cáo: "Nghe cho rõ đây, tôi chỉ nói lần này thôi."
"Tốt nhất cô đừng tốn công tốn sức vào tôi làm gì."
Ánh mắt anh lạnh lùng khinh thường, "Vô dụng thôi, tôi không mắc câu kiểu này đâu."
Sắc mặt Hàn Vũ Quân trắng bệch, vành mắt đỏ hoe, cô ta chỉ cảm thấy không cách nào nhìn thấu được trái tim lạnh lùng ngàn lớp của anh.
Dịch Thận nhìn về phía xa, tia nắng chiều xuyên qua đám mây đen, anh thoáng nhớ lại: "Lời này tôi đã nói rõ ràng từ năm cấp ba rồi."
"Giữ chút thể diện cho bản thân đi, đeo bám mãi không thú vị đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!