Chương 18: Nhưng anh không muốn mãi đi trong đường hầm tăm tối

Đêm Hè trong lành bỗng đổ cơn mưa.

Giống như dây dẫn pháo hoa bị đốt cháy, tiếng náo động của bạo lực vụt qua giữa các con hẻm lộn xộn rồi xa dần, để lại một khoảng không gian vì bị quấy rầy mà trở nên ô uế và lạnh lẽo.

Dịch Thận lớn lên bằng cách lăn lộn trong khu vực này từ nhỏ, anh chưa chắc sẽ thua nếu đối đầu trực diện, nhưng đối phương quá đông lại mang theo dao. Anh không bao giờ cố gắng làm anh hùng, càng không thích chịu những cú đánh nếu có thể tránh được nên anh đã túm lấy Giả Minh và chạy.

Thế nhưng lần này đối phương đến quá đông, lại đều là những kẻ sinh ra và lớn lên ở khu vực này từ lâu, bọn họ nhanh chóng đi đường tắt và bao vây hai người lại.

Mưa bắt đầu rơi, Dịch Thận quay đầu lại, nhìn những người đang bao vây và áp sát từ phía sau, anh nhận ra: Nếu hôm nay không ra tay nghiêm túc, e là không thoát được.

…………

Bước chân khi vào căn hộ lúc nặng lúc nhẹ, đế giày ma sát với bậc thang xi măng, phát ra âm thanh ken két vô cùng khó nghe.

Cuối cùng cũng bước vào nhà, cả hai người đều bị thương tích đầy mình, bên dưới quần áo toàn những cơn đau ở mức độ khác nhau.

Vừa bước qua cửa, Giả Minh đã đau đến mức không chịu nổi, mệt mỏi gục xuống sàn nhà nằm th* d*c: "Khốn kiếp…… suýt chút nữa, em còn tưởng mình sắp chết rồi."

May mắn là có Dịch Thận ở đó, nếu không, chỉ với sức chiến đấu của Giả Minh, cậu ấy chắc chắn sẽ bị đánh thành thịt nát mất.

Dịch Thận chống tay vào tủ giày, các khớp ngón tay nắm chặt đã bị xây xước hết, máu rỉ ra bám vào các gân xanh nổi lên, tạo nên vẻ đẹp méo mó của sự tổn thương khi chiến đấu.

Cứ động môi là thấy đau nên anh cũng lười nói chuyện. Anh giơ chân đá vào người Giả Minh đang nằm như chết trên sàn, bảo cậu ấy cút ra chỗ khác.

Thay giày xong, anh đi về phía bồn rửa trong bếp, bước chân đặc biệt nặng nề, mỗi bước đều rất chậm.

Mở vòi nước ra, Dịch Thận đặt cánh tay bị thương thẳng vào dòng nước, rửa sạch vết bẩn và máu.

Tiếng nước chảy róc rách không ngừng, che đi hàng lông mày đang nhíu chặt hết cỡ của anh.

Dịch Thận thành thạo lấy hộp thuốc nằm ngay trong tủ gần đó ra, anh mở nắp chai thuốc sát trùng lớn, nghiến chặt hàm rồi đổ thẳng lên vết thương.

Cơn đau buốt nóng rát theo vết rách đột ngột xuyên thẳng vào cơ thể, thách thức từng tế bào thần kinh.

Anh nhịn đến mức gân xanh trên cổ nổi lên, băng bó xong vết thương một cách nhanh chóng và sơ sài, anh dùng một tay vốc nước rửa sạch vết bẩn và mồ hôi lạnh trên mặt.

Sau khi hoàn thành tất cả các động tác, anh mệt đến nỗi không còn sức để nhấc chân đi nữa.

"Anh…… đau thật đấy…… cái đám khốn nạn này." Giọng Giả Minh yếu ớt vang lên.

Dịch Thận bị Bưu Tử quấy rối hết lần này đến lần khác, bị chúng truy đuổi đòi nợ, xét cho cùng tất cả là vì Giả Minh.

Một núi không thể có hai hổ, từ trước Bưu Tử đã không ưa gì Dịch Thận, nhưng vì Dịch Thận là một người cứng rắn và thông minh nên gã hoàn toàn không có cơ hội để làm khó anh.

Nguyên nhân bắt nguồn từ nửa năm trước, khi chi phí điều trị của ông Dịch Thận tăng cao, số tiền trong tay Dịch Thận không thể xoay xở kịp thời khiến cuộc sống càng thêm túng quẫn. Anh phải lấy năng lượng của nửa bữa cơm để chống chọi qua ba ngày, công việc làm thêm chất chồng lên nhau, còn phải hao tâm tổn trí để lo nhận dự án cho phòng làm việc.

Người anh gầy đi trông thấy, sắc mặt tái nhợt kéo dài, gần như kiệt sức.

Giả Minh không thể nhìn anh cứ thế mà làm việc đến chết, nhưng gia đình cậu ấy cũng chỉ là một gia đình bình thường sống trong khu nhà cũ kỹ, phải đong đếm chi li từng chút một, không có khoản tiền nào nhàn rỗi để lấy ra giúp đỡ người khác.

Đầu óc Giả Minh hỗn loạn, cậu ấy tìm đến gã đầu gấu Bưu Tử.

Việc Bưu Tử cho vay nặng lãi tư nhân đã được nhiều người biết đến. Giả Minh nghĩ, dù sao Dịch Thận kiếm tiền rất nhanh, chỉ cần trả lại số tiền đã vay đúng hạn là được.

Cậu ấy bị bọn họ dụ dỗ ký vào giấy nợ lãi suất cao rồi cầm tiền vội vàng đến hỗ trợ Dịch Thận. Giả Minh đã không nói thật, mà chỉ nói rằng đó là tiền mượn của người nhà.

Dịch Thận nộp tiền xong mới biết rõ mọi chuyện. Nén cơn giận muốn bùng phát, anh nhanh chóng kiếm tiền rồi bảo Giả Minh trả lại, đừng dính dáng gì đến bọn họ nữa.

Không ngờ, vừa trả tiền xong, đám Bưu Tử trở mặt không nhận nợ, bắt đầu dùng lãi suất cao để uy h**p. Dịch Thận không kịp chuẩn bị nên đã bị đánh lần đầu tiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!