Chương 16: Âm nhiễu quá, không bắt được tín hiệu

Có điều gì đó sắp sửa bộc phát, như kén bướm trưởng thành xao động, một khi đã phá kén thì sẽ không thể kiểm soát được.

Bước đi này của Thẩm Viên như nguyện thề sẽ công khai những điều ngầm hiểu trong lòng cho thế giới.

Cô đang xâm phạm vào thế giới của anh, còn Dịch Thận lại không dám động đậy.

Đôi mắt Thẩm Viên xâm lấn tình tứ, mang theo tình yêu thuần khiết đánh bại sự thoái lui từng bước của anh.

"Thẩm Viên…" Giọng anh cất lên hơi khàn.

Cô kìm nén trái tim đang rung động mãnh liệt, đáp lại một tiếng "Ừhm" khẽ, nói với anh: "Dịch Thận, tôi thích anh gọi tôi."

Điều thực sự muốn nói ra phải bỏ đi hai chữ "Gọi tôi", nhưng cô thực sự xấu hổ nên chỉ có thể diễn đạt một cách ý nhị.

"Sau này hãy gọi tên tôi nhiều hơn nhé."

Ánh mắt Dịch Thận nhìn cô dần trở nên u ám, phức tạp và kìm nén rất nhiều, pha lẫn chút bối rối, chống cự nhưng không thể đẩy cô ra.

Thẩm Viên biết cách suy nghĩ của nam nữ khác nhau, nói xong lại sợ diễn đạt không rõ, cô nuốt nước bọt, khóe mắt căng thẳng và đỏ hoe lại càng giống như đang tủi thân.

Cô cố gắng nói ra câu đó: "Ý là… sau này, tôi có thể theo đuổi anh không?"

"Sau này?" Dịch Thận khẽ chê bai, bờ vai hơi thả lỏng, trêu chọc: "Vậy trước đó cô làm gì rồi."

Thẩm Viên ngạc nhiên: "Anh nhìn ra cả rồi sao?"

Dịch Thận mím môi: "Chưa đủ rõ ràng sao."

"Hìhì…" Thẩm Viên cười gượng gạo: "Nhưng dù sao, cũng không đứng đắn lắm. Tôi không nên dùng tên người khác để làm quen với anh, điều đó không tôn trọng anh."

"Xin lỗi."

"Không cần xin lỗi." Giọng anh lạnh nhạt, liếc nhìn hộp kem trong tay cô, "Không ăn à, sắp tan chảy rồi."

Thẩm Viên mới nhớ đến hộp kem kem trong tay, vội vàng múc một miếng nhỏ cho vào miệng, vị ngọt làm má cô phồng lên.

"Dịch Thận."

"Hửm."

"Tôi muốn chính thức theo đuổi anh, không được nói không thể."

"……"

Đối phương không nói gì, Thẩm Viên ngước mắt lên, tha thiết mong đợi: "Đừng từ chối tôi có được không."

Dịch Thận khoanh tay trước ngực, khó hiểu nói: "Tôi thấy lúc cô làm nũng, luôn tỏ ra rất ấm ức."

"Cô ấm ức cái gì chứ."

Nếu có ấm ức thì cũng là anh phải chịu ấm ức chứ.

"Không có mà……" Chiêu diễn trò của Thẩm Viên bị vạch trần, cô né tránh ánh mắt, chột dạ: "Anh hiểu lầm tôi rồi."

"Xin lỗi tôi đi."

"……"

"Thẩm Viên." Anh hít sâu một hơi, nghiêm túc nói với cô: "Chúng ta không hợp nhau, đừng tốn công nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!